Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Sách văn học Brazil

[2023] 58/35 - CÂY CAM NGỌT CỦA TÔI

Hình ảnh
Mình thực sự vẫn chưa hiểu mình sẽ bắt đầu viết về câu chuyện này ra sao, trước đây mình luôn thấy rằng mình không sợ cái chết nhưng có vẻ qua trang sách này, vẫn là sự ớn lạnh trong lòng mình. Và một phần câu chuyện này nó rất gần với tuổi  thơ của mình nên từng trang, và thậm chí cả lời mắng mỏ trút lên người cậu bé Zeze và cả lời nói mà Zeze nói ra khi bị đòn, mình thấy rùng mình. Khi đọc câu chuyện này, mình biết, mình biết rằng nó sẽ buồn nhưng thực sự mình vẫn không thể kiểm soát được sự bi thương của câu chuyện này, nó dường như là sự rung động cực điểm của một tâm hồn trẻ dại – cụm từ này mình lặp lại lần hai khi mình đã từng đọc “Những ngày thơ ấu” của nhà văn Nguyên Hồng. Cái nghèo, hiển hiện trong câu chuyện này, không nhắc đến cái đói, nhưng mình cảm nhận sự nghèo đói và bất lực đang liên tục bủa vậy gia đình của Zeze, nó hiển hiện qua sự bất lực với ánh nhìn như rạp chiếu bóng của người cha khi không thể có việc làm, khi người ta cố sống và mong muốn đem đến hạnh p...

Con nhân mã ở trong vườn

Hình ảnh
Thật may mắn khi được cầm trên tay cuốn sách này và cũng thật biết ơn khi đó là món quà được tặng. Tôi đã sợ rằng có khi nào những gì tôi viết ra còn thô sơ, thậm chí nông cạn với món quà mà mình nhận được. Tôi sợ rằng với ngôn từ còn ít, vốn sống của một người sốc nổi như tôi sẽ viết thế nào nhỉ, những câu từ ngây ngô và đầy chủ quan? Chuyện một con nhân mã? Tôi đã nghĩ phải chăng rằng đây là câu chuyện thần thoại, thật ngây ngô biết bao. Và hiếm có cuốn sách nào, tôi phải vội đọc đi đọc lại đến mấy lần lời mở đầu bởi lần đầu biết về tác giả. Tâm trí tôi dừng lại ở câu: Không còn là kẻ ngoài lề nữa rồi. Tôi đã nghĩ hẳn suốt một đời cầm bút tác giả đã suy nghĩ nhiều về thiên chức của một người cầm bút. Là một thư kí trung thành thầm lặng của thời đại, sẽ là người lên tiếng cho một lớp người. Tôi đã tưởng tượng ra dáng dấp của một nhà văn thầm lặng, cần mẫn và miệt mài trên những trang giấy để viết. Người Do Thái với tôi vẫn là một ẩn số, bởi những gì tôi biết được đều qua những nha...