[2026] 07/25 – ĐÊM TRẮNG
Ban đêm buông xuông luôn là thời điểm để con người ta được lựa chọn mà sống, khi con người ta một ngày làm việc người ta chọn ban đêm cho những thú vui, còn anh công chức cô đơn dạo bước trên con đường Petersburg, và đến buổi đêm yên ắng lặng lẽ có ánh trăng tỏa sáng trên con phố u buồn thì anh công chức lựa chọn những mơ tưởng, những ảo vọng để vượt ra không gian bốn bức tường rêu phong xám xịt. Một kẻ cô đơn đúng nghĩa khi kết bạn bằng tâm trí với ngôi nhà với vẻ mặt người mà anh ngắm được, một kẻ cô đơn nhạt nhẽo nằm trong những mơ tưởng hão huyền. Vậy tự hỏi rằng khi mơ mộng hão huyền cô đơn thì con người ấy thực sự là sống hay đã chết, hay một con người bước đi trước ánh chiều tà vô hồn là sống hay chết, lúc nào anh sống. Nếu nói rằng đó là một lối sống nhạt nhẽo, vô vị không ước mơ không hoài bão cũng chẳng mong cầu vương giả, hay thăng tiến cũng chẳng mong cầu gì thì đúng là anh ta chết hoặc một người chẳng đang chạm bước trên nền gạch hoa cương nhưng thực chất là bước chân ch...