Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Sách Văn học Trung Quốc

[2023] 41/45 - THANH ĐỒNG QUỲ HOA

Hình ảnh
Mình đọc quyển sách này khi trời đang tối sầm, mây đen đang kéo tới như chực vồ lấy thành phố này hay cuốn mình đi. Nhưng cái tiết trời kinh khủng ấy bỗng chốc đứng sang một bên trong long mình để nhường chỗ cho cuốn sách này. Hồi đó, vào năm 17 tuổi hay 16 gì đó, bạn mình và mình rủ nhau trốn học tiết sinh hoạt cuối vì hai đứa mệt mỏi vì toán quá mà đi, lúc ấy dắt mình vào hiệu sách Fahasha, mình ngay từ khi ấy đã bị cuốn hút bởi cuốn sách này. Ngay từ nhan đề đã khiến lòng mình dịu lại nhưng mãi đến khi hiệu sách Cá Chép Hà Nội mở mình mới mua về. Mình mua nó ngay từ ngày đầu hiệu sách Cá chép mở nhưng mình đọc nó khi Cá Chép đã chỉ còn trong kí ức của mình.  Thanh Đồng Quỳ Hoa trong ấn tượng của mình ban đầu là nó đem đến cho mình một cảm giác rất dễ chịu, trong lành nhưng cũng thật đầy khắc khoải. Thanh Đồng Quỳ Hoa chính là bức điêu khắc, là hình ảnh chấp niệm suốt một đời của bố Quỳ Hoa. Thanh Đồng là thảm cỏ xanh, Quỳ Hoa là hoa hướng dương. Thảm cỏ xanh nơi nuôi dưỡng nhữ...

[2023] 37/35 - CHỜ GIÓ LÊN

Hình ảnh
Lúc mình kết thúc cuốn này là đã 7h tối hơn, quán cà phê vắng lặng. Tự dưng nghĩ Trình Vũ Mông còn không dám thuê xe có chỗ ngồi tử tế, còn mình dám bỏ quách tiền ra ngồi vì ở quán cà phê mới ngấm nổi tập trung. Một đứa mới ban trưa còn tự trách dám không thèm mang cơm mà ăn ngoài thế mà ban chiều đã lại bỏ tiền ra ngồi quán. Tự dưng thấy cái lối suy nghĩ tủn mủn ấy của mình có phần tương đồng với nhân vật trong sách. Mình biết là hơi nhàm, nhưng vẫn phải nhắc lại rằng sau 7 năm gì đấy mình mới đọc lại cuốn này, hay nói cách khác bài lên là một cuốn sách rất lâu rồi và cho đến bây giờ mình mới thấm thía mà hiểu.  Sự thật và thiên chức người cầm bút viết văn hoặc viết báo? Vũ Mông là một cây viết về ẩm thực cho dù chưa đến đó tận hưởng thật thì cô cũng có thể viết được, cho dù hoàn cảnh có hơi tồi tàn món ăn có thể không sang nhưng từ sự sáng tạo của cô thì cũng có thể. Thực ra cái này theo khía cạnh nào đó không có vấn đề, vì nhiều khi nhu cầu của con chữ cũng chỉ cho mục đích ...

[2023] 33/35 - ĐIỀU EM CẦN CHỈ LÀ ANH HỐI HẬN THÔI SAO

Hình ảnh
Sự thật là mình không thể nghĩ được mình sẽ viết gì về quyển này. Hồi ấy mình mua về khi chuẩn bị kết thúc đợt học chuyên đề, tức là sắp thi dự tuyển. Chỉ có ba suất duy nhất được đi thi Duyên hải. Mình vô định cùng người bạn (đã từng thân) của mình đi Nhã Nam – Tô Hiệu và mình đọc cuốn này. Khi ấy mình đọc cuốn này, mình nói trắng ra là mình chẳng hiểu gì và cũng không muốn hiểu vì những cung bậc đó mình cũng chưa trải qua.  Hiện tại sau khoảng 7 năm mình đọc lại cuốn này, tất cả vội vàng dở hơi của năm tháng đi học đã qua, người bạn năm ấy cùng mình đi Nhã Nam cũng đã chẳng còn thân, năm ấy mình còn chẳng quý trọng những tấm ảnh cậu ấy chụp cho mình, còn buông lời khiếm nhã trên mạng; bóng dáng người mình thích điên cuồng cũng hòa vào kí ức, cậu ấy cũng bận công việc mà cậu ấy học, và mình tối ngày cũng bận. Thậm chí mình chỉ kịp nghĩ để vực dậy bản thân chứ chưa nói đến đủ bao dung với người khác. Mọi thứ - những cảm xúc điên cuồng, say đắm – những người bạn đi cùng mình năm t...

[2023] 31/35 - GỬI THỜI ĐƠN THUẦN ĐẸP ĐẼ CỦA CHÚNG TA

Hình ảnh
Mình cũng không nhớ lí do mua quyển này là gì vào năm lớp 12, để ảo tưởng viễn cảnh gặp được chàng trai trong mơ cho qua cuộc sống ôn thi bù đầu hay do tại ôn thi vất vả quá chả biết níu kéo vào đâu nên đành sống với trang sách màu hồng một tí cho tích cực. Nói thực rằng, nếu ai đó bảo quyển này không cao trào gì mấy thì cũng đúng nhưng ngay từ trang mở đầu tác giả đã nói rằng việc tin vào tình yêu đơn thuần không quá trắc trở và ngay từ đầu tác giả đã có quan điểm rằng đó là phong cách của mình. Nên nếu ai nghĩ rằng hmm nó chẳng thú vị gì với mình vì nó không có cao trào, giật gân thì bạn quên đọc lời mở đầu rồi. Và hơn nữa nhất thiết cuộc đời cứ phải giật gân hồi hộp thì mới đúng là cuộc đời hay sao. Nếu có sóng dữ thì cũng sẽ có lúc biển lặng, lúc phong ba thì cũng có lúc trời đẹp, con người cũng vậy có lúc điên cuồng giận dữ thì cũng có lúc hiền lành. Vốn mình thực chất là người thích đọc truyện có nhiều tình huống bất ngờ dữ dội nhưng cũng có lúc khi mình cảm thấy cuộc sống ngột n...

[2023] 30/35 - ĐIỀU TUYỆT VỜI NHẤT CỦA THANH XUÂN

Hình ảnh
Thực ra bài này không hẳn là review, bài này nhiều phần tâm sự hơn chắc vậy. Mình mua quyển này khi phim và truyện đều rất hot, trong cuộc nói chuyện của các bạn ai cũng muốn có Dư Hoài của riêng mình, còn mình thì không hẳn quan tâm đến cái này. Khi quyển này mới ra, mình tan học lúc 11h30 trưa bắt bằng được xe bus số 34 lên Đinh Lễ rồi bắt xe về trường lúc 13h để vào học thêm trong cái thời tiết nắng nóng thiêu đốt con người, trong khoảng thời gian khối 12 anh chị sắp thi, khối 11 thì bắt đầu lò rò ôn thi từ bây giờ vì năm ấy mình phải học cả kiến thức lớp 11 nữa. Mình của khi ấy rất là rỗng túi, không phải lúc nào cũng có tiền này kia để ăn uống linh tinh nhưng sách với mình luôn là sức mạnh diệu kỳ để mình vượt qua những năm tháng cấp ba. Mình không hiểu sao sức mạnh gì khiến mình có thể đi đi về về để mua bằng được cuốn sách cả. Bộ này của mình còn có đủ cả postcard, phụ kiện với giá khi ấy với một đứa học trò nghèo rách như mình thì đó là mấy bữa ăn – thậm chí cả tháng. Mình mua ...

[2023] 27/35 - MẸ THƠM MỘT CÁI

Hình ảnh
Thực ra đúng ra mình sẽ đọc cuốn khác để lên bài vì cuốn đó mình được bên phát hành đưa nhưng đúng ngày sinh nhật mẹ mình vừa rồi, và cũng thật gần ngày của cha, mình quyết định đọc Mẹ thơm một cái. Đó là cuốn nhật ký thì đúng hơn ghi lại những ngày tháng đồng hành chiến đấu với bệnh tật của mẹ tác giả. Không phải là câu chuyện tình yêu của cậu học trò với cô bạn Giai Nghi nào đó, cũng không phải quán cà phê lộng gió nào, cũng chẳng phải có siêu nhân nào hết, đơn thuần là không gian của bệnh viện. Theo chân tác giả, chúng ta được đi trọn vẹn hành trình chống chọi bệnh tật của mẹ anh với căn bệnh ung thư máu mạnh mẽ và bền bỉ, kiên nhẫn và lạc quan. Và xót xa lòng mình rằng, bà không khóc vì đau đớn mà khóc vì mãi chưa khỏi, cơ thể chưa lành để về nhà. Những câu chuyện chân thật từ không gian bệnh viện, những lời thủ thỉ tâm tình giữa ba người con trai trong nhà với mẹ; những kỉ niệm ấm áp như nắng mai với mẹ để rồi chợt nhận ra mẹ đã hi sinh đến đau lòng… dường như đã làm trái tim ta r...

[2023] 24/35 - CÀ PHÊ ĐỢI MỘT NGƯỜI

Hình ảnh
Mình đã kết thúc cuốn này một nửa là đọc online trên mạng trong lúc mình để chế độ lock các ứng dụng mạng xã hội, kể cả Goodreads. Không mạng xã hội, chỉ có lên load các chương truyện. Một đứa không hề thích đọc online như mình cuối cùng cũng bị cuốn mà đọc cho hết cho trọn đến chương số 14. Nhan đề này có thể hiểu hai nghĩa: Cà phê đợi một người mà ta mong muốn gặp hoặc quán cà phê tên đợi một người.  Chúng ta có rất nhiều lí do để đợi một người. Như mình từng đợi người mình thích, từng đợi để tạm biệt một người, từng đợi để rồi chính bản thân mình phải nói ra điều mình không muốn là kết thúc mối quan hệ. Dù rất đau lòng nhưng cũng phải cố gắng nói điều tốt đẹp nhất mong người này hạnh phúc (dĩ nhiên phải hạnh phúc rồi vì cô bé ấy xứng đáng). Và chúng ta cũng không nhất thiết cứ phải quán cà phê mới đợi, vì thực ra mình nhận ra rằng quán cà phê trong câu chuyện chỉ là điểm đến – một không gian khởi đầu mối quan hệ còn những thứ về sau đều là tự họ vun đắp lấy. Không gian chỉ là nề...

[2023] 22/35 - CÔ GÁI NĂM ẤY CHÚNG TA CÙNG THEO ĐUỔI

Hình ảnh
Cuối cùng thì sau tầm 6 7 năm gì đó mình đã đọc lại cuốn này, thật lạ kỳ là mình không thể nhớ được nó viết về cái gì, mình chỉ nhớ cái kết là cái gì dang dở. Và mình khi hỏi những người khác, họ cũng chỉ chung một câu trả lời rằng cái kết gây tiếc nuối đối với họ, họ thấy buồn. Dĩ nhiên, là một người bình thường mình cũng sẽ thích có một cái kết đúng những gì mình muốn, và mình cũng giống bao người khác muốn được thấy những gì mình muốn thấy về sự trọn vẹn. Cảm giác đọc của một người 23 tuổi thật khác với cảm giác của một người 16 tuổi. Mình của 16 tuổi cũng thích một người, cũng thích bằng cả tâm trí của mình nhưng mãi sau này mới biết mình mơ mộng hão, nếu là 16 tuổi thì cái kết này của câu chuyện thật khiến mình khó chịu. Nhưng hiện tại, mình lại thấy rất bình yên. Thì ra, sau bao nhiêu những thăng trầm của cuộc đời mới mới của một con bé mới ngã vào đời, cái nhận được là cái này. Đó là mình thấy vui chứ không hề buồn khi đọc cuốn sách này. Và cảm giác hiện tại khi đọc đó chính l...

[2023] 18/35 - HẮT XÌ

Hình ảnh
Hồi bé mình rất thích xem phim siêu nhân, phim dị nhân X-men ấy vậy lớn dần mình gần như tuyệt giao khỏi những thể loại này, không hiểu vì sao nữa. Ấy vậy, lướt đến cuốn Hắt xì – mình đã lại một lần nữa bước vào thế giới của sự tưởng tượng trước kia. Cuốn sách này nếu nói là một áng văn ngôn tình thì cũng không đúng, áng văn về siêu nhân thì cũng không đúng, áng văn chuyên về một cái gì thì càng không. Nó không đơn giản như vậy. Trại trẻ mồ côi, Mình vẫn nhớ câu thoại của Gul gọi trại trẻ Tuy Vi là nơi chứa những rác thải không cần đến. Nơi này phân ra hai, những đứa trẻ biết bố mẹ mình là ai nhưng bị bỏ rơi và những đứa trẻ chả biết mình là ai; đại diện là Kiến Hán và Nghĩa Trí. Với Nghĩa Trí nơi này trong mắt một đứa trẻ tò mò thế giới bên ngoài là cậu thì đó là nhà tù, nhưng mình nhận ra một chút là có thể đó còn là nhà tù trong chính cậu nữa, vì chính nơi này cậu đã chôn chặt một tình yêu trong tim – một tình yêu dành cho một người con gái. Dù nơi này trước đây với cậu, cậu muốn ...