Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Sách văn học Hàn Quốc

[2025] 12/35 – ĐIỀU KỲ DIỆU Ở PHÒNG GIAM SỐ 7

 Quyển sách này mình đọc vỏn vẹn trong một buổi tối, quyết định lấy nó về trong buổi đổi sách trong một khoảnh khắc nhưng 10 năm tròn kể từ ngày cầm về mới cầm trên tay và đọc nghiêm túc. Đây là chuyện về đúng sai hay không… Đây là chuyện về một người cha… Một người cha có trí tuệ chưa phát triển có giới hạn về nhận thức bình thường nhưng tình yêu với đứa con gái bé bỏng Yesung là một tình yêu không giới hạn. Nhận thức về thế giới xung quanh có thể lờ mờ không rõ ràng nhưng bất cứ điều gì liên quan đến Yesung anh đều biết rõ, anh hiểu con bé cần gì, sợ gì và muốn gì. Người cha Yong-go vướng phải án oan khuất đến mức đánh đổi cả mạng sống của mình, tuy nhiên ranh giới đúng – sai trong câu chuyện này dường như khó có thể rõ ràng. Bởi người cha đó có sai không khi tâm trí của người này quá đơn giản, chỉ cần những gì con gái thích là làm theo, đi theo. Và người đó có sai không khi sơ cứu cho đứa con gái của Cục trưởng để rồi bị hiểu lầm thành một tội danh ghê tởm, gánh trên mìn...

[2025] 10/35 – CỬA HÀNG TIỆN LỢI BẤT TIỆN

 Thực ra giai đoạn này theo kế hoạch của mình thì việc đầu tư mua sách chưa phải quan tâm hàng đầu vì đơn giản mình còn vô số cuốn để đọc, tuy nhiên thì hôm đó là một ngày mưa tầm tã và mình thì mới quay lại công việc chưa được bao lâu với những cảm xúc bức bối đôi chút – kết cục là mình ghé vào cửa hàng sách một phần chờ hàng đến, một phần vì mưa. Nhưng cái kết là mình đã quên che chắn cho cái xe nên tưởng là tiện lợi nhưng lại là bất tiện ngay lúc đó, chính vì tình huống đó nên mình lựa chọn cuốn này vì dòng giới thiệu ở sau. Và cũng không biết rằng khi đọc cuốn này mình đã thay đổi khá khá. Đầu tiên, đó là khung cảnh Covid 19, cảnh này thì phải tầm cuối truyện – nó là không gian khi mới bùng phát thì đúng hơn. Thực lòng mà nói thì mình quên cái thời gian này rất lâu rồi và giật mình nhận ra thời điểm bùng phát đã là 05 năm về trước – và nó ngay đúng thời gian chuyển giao đi học- đi làm của mình. Chính vì điều đó, nên mình thấu hiểu hơn bao giờ hết khó khăn khi chính mình phải ...

[2025] 09/35 – YU JIN LỚN, YU JIN BÉ

 Mình đọc cuốn này khá nhanh, trong một đêm nhưng mình không vội viết ngay mà để những cảm xúc cá nhân qua đi để tỉnh táo nhất để viết. Cho đến bây giờ mình vẫn sợ bất cứ ai mách bố mẹ mình hoặc mình chưa về nhà mẹ một lần nào mà không xách gì, mình sẽ mua rau để có lí do về nhà chứ không tự dưng về nhà vì ít nhiều sẽ thành chuyện lớn. Dĩ nhiên không tốt đẹp gì để kể ra chuyện này nhưng mình đang muốn nói rằng một phần mình đồng cảm với Yu Jin bé, vì trước giờ mình luôn cố gắng học hành và luôn cố gắng giải quyết vì mình rất hiếm khi nhận được từ bất cứ ai một lời an ủi rằng: không sao đâu, không phải do mình. Nên mình thực lòng hiểu được thế giới chỉ có học của Yu Jin bé. Cùng một cái tên, cùng trải qua một ký ức tồi tệ - một vấn đề nhức nhối cho đến bây giờ - xâm hại tình dục nhưng thế giới của hai cô bé dường như rất khác nhau. Một ký ức vẫn vẹn nguyên của Yu Jin lớn và một ký ức đã bị xóa sạch theo cách nào đó trong lòng Yu Jin bé. Một gia đình dù hơi cãi nhau chí chóe vì v...

[2025] 08/35 – LỜI HỒI ĐÁP 1994

  Sau quyển lời hồi đáp 1997, thì đương nhiên mình sẽ tiếp tục tới cuốn này như một cách kết thúc những cuốn thanh xuân vườn trường mà mình có và đọc dở từ thời cấp ba. Nếu nói thích hay không thì bản thân mình sẽ không thích cuốn này bằng cuốn Lời hồi đáp 1997, vì không khí hoặc cá tính nhân vật, không gian cũng như tình huống mình chưa thấy gì quá mới mẻ. Lời hồi đáp 1997 vẫn là từ cấp ba còn 1994 là từ đại học nên hai bối cảnh khác nhau và bản thân mình thì lại thích cấp ba hơn. Mình đọc review thì phần nhiều người cảm thấy rằng kết thúc của Lời hồi đáp 1994 chưa thực sự thỏa mãn mong muốn của họ thì Na Jung lại không chấp nhận tình cảm của Chilbong và đồng ý quay lại với Rác. Mình ban đầu cũng thấy vậy nhưng ngẫm nghĩ kĩ lại mình thấy rằng lựa chọn của Na Jung vẫn phần nào hợp lý. Tình cảm của hai người vốn không phải tình yêu đơn phương chẳng qua là hai người chưa thực sự thấu hiểu được chính cảm xúc của bản thân để có thể chia sẻ với nhau nhiều hơn. Rác quan tâm đến Na Jung...

[2025] 07/35 – LỜI HỒI ĐÁP 1997

 Mình biết bộ phim này khi mình học lớp 7, lớp mình khi ấy cũng là lớp chọn được phụ huynh chú tâm nhất và có đầu tư ti vi để trình chiếu. Nhớ không nhầm lúc ấy mới có điện thoại cảm ứng, ytb và nhóm nhạc ra đời, nhìn các bạn biết nhóm này nhóm kia với mình là điều gì lạ lắm. Mình lúc ấy chỉ ở nhà xem hoạt hình rồi lén tải ảnh tải nhạc về xem. Lúc ấy mình vẫn còn bị cấm không được tiếp xúc sử dụng laptop, thế giới của mình lúc ấy hạn hẹp ghê gớm. Về sau lên cấp ba thì có sách về bộ phim này của AZ, cũng không hiểu sức mạnh nào khiến mình lại đi đi về về đúng buổi trưa lên Hồ Gươm để mua sách này về như một chiến tích nữa. Lúc ấy đọc thì nhìn nhận là một học sinh cấp ba, còn bây giờ thì đọc khi đã thành người có chồng. Cơ mà một chút bật mí thì câu chuyện của mình và chồng chắc cũng phần nào giống trong sách vì tụi mình biết nhau từ cấp ba, và có sự tồn tại của tình yêu đơn phương ở đây. Tuổi trẻ… Như mình hiểu thì mình vẫn dưới 30 nên mình vẫn trẻ nha, nhưng tuổi trẻ của mình ở...

[2025] 06/35 – BỐ CON CÁ GAI

  “Cá gai là một loài cá rất kỳ lạ. Cá gai mẹ sau khi để trứng thì bỏ đi đâu mất. Cứ như thể những quả trứng có ra sao cũng không liên quan gì đến nó vậy. Rốt cuộc chỉ còn lại cá gai bố chăm sóc lứa trứng. Cá gai bố sẽ liều mình chiến đấu với các loài cá khác nếu chúng định ăn mất trứng. Cá gai bố không ăn không ngủ mà chỉ chăm chăm bảo vệ trứng. Rồi trứng vỡ ra, đám cá con lớn nhanh như thổi. Và cuối cùng đám cá gai con lại bỏ rơi cá gai bố, cứ thế theo con đường riêng của chúng. Sau khi cá gai con bỏ đi hết, còn lại một mình, cá gai bố liền đâm đầu vào giữa khe đá mà chết”. Mình không khẳng định hoàn toàn rằng bố của Daum là con cá gai, bởi kể cả khi tia hi vọng, mặt trời nhỏ của anh có rời đi, hồn anh vẫn sống và che chở cho đứa trẻ đó. Và bằng tất cả tình yêu bố một cách khắc khoải mãnh liệt của đứa trẻ, bố nó vẫn sẽ sống trong tim của nó. Nguyện cầu… Gần đây mình bắt đầu thường xuyên nghe chú và nhận ra rằng mình không phủ nhận được sự huyền bí của tâm linh, mình biết rằ...

[2025] 05/35 – DUYÊN ĐỨT GÁNH (SÁCH ĐƯỢC VIẾT BỞI BẠN MÌNH)

  Đây là một cuốn sách rất rất đặc biệt, vô cùng đặc biệt đối với mình và có lẽ là rất đặc biệt trong mấy năm viết review của mình. Đây là cuốn sách được xuất bản đầu tay của bạn mình và có lẽ là trong đời mình – một cách tự hào và kiêu hãnh mình sẽ nói rằng: ê đây là cuốn sách của bạn tôi, bạn tôi là nhà văn đó mọi người. Mình đang nói ở văn phòng như vậy, những người bạn của mình cứ đặc biệt như thế đó, người sương sương đặc cách lên Tiến sĩ, người sương sương là nhà văn, có mình là sương sương trung bình. Không phải là sách của bạn bè viết thì mình sẽ thiên vị cho nó khi viết về nó nhưng mình khá thiên vị nó khi mình dành thời gian cho nó, để mình có thể bỏ thời gian đang làm việc ra để ngấu nghiến từng trang sách và trông chờ sự việc tiếp theo, trông chờ xem thằng con trai còn lại của ông Sần kết cục thể nào thì hẳn đó chắc chắn là một trang sách thú vị. Nếu người đọc tìm đến một câu chuyện có bối cảnh làng quê từ phong kiến, mà chỉ ra những vấn đề xã hội sâu xa, đầy chiêm ng...

[2025] 04/35 – KHU TẬP THỂ HẠNH PHÚC

Gần nhất mình đọc sách thế nào mình không nhớ nữa, một thời gian khá lâu không dành cho sách một thời gian rồi. Và cũng rất lâu không nhớ lần cuối mình dành thời gian lắng nghe bản thân là bao lâu. Năm nay, mình chưa biết mình khá hơn chỗ nào, liệu việc viết có ổn không, thì thời gian đọc cuốn này cũng là thời gian mình cầu nguyện rất nhiều. Gần đây mình bắt đầu tập, dù có vẻ chưa được đi vào thói quen nhưng ít nhất mình ý thức rằng mình không hề khỏe ở thể chất. Sau đó mình tập thiền, và nghe chú đại bi, đọc kinh địa tạng dù trông có vẻ nhất thời nhưng mình biết sức khỏe tinh thần của mình không ổn. Cuốn sách này về Dong Dong, một cậu bé đang chờ mẹ, thì bản thân mình cũng đang chờ, chờ chính mình trở nên tốt hơn, tốt hơn thời điểm này thì đúng hơn. Dong Dong từng chờ mẹ 6 năm, mình cũng từng vậy, thời gian chờ đó của mình là ở cùng ông bà, và mình biết mẹ ở đâu nên mình hiểu rằng sự chờ đợi của mình là có mục đích, có điểm đích. Còn Dong Dong, chả có gì, cậu tự phán đoán mẹ ở đâu...

[2025] 03/35 – CỬA TIỆM THỜI GIAN

  Hồi mình học cấp ba, Nhã Nam là đam mê của mình, cứ ra cuốn gì mới là hầu như mình sẽ mua, trừ khi chẳng còn một đồng nào trong túi. Có bao nhiêu tiền kể cả tờ lẻ nhất mình cũng tích lại và dự kiến sẽ mua cuốn này cuốn kia. Cuốn này được mua theo kiểu như vậy, có khá khá cuốn thì đóng bụi mấy năm trên giá chưa đọc nhưng may thế nào thì cuốn này mua về có đọc luôn. Hiện tại khi đọc lại, một sự thật là tự dưng mình thấy nó không còn hấp dẫn như trước đây mình đọc, nó không còn cho mình cảm giác lâng lâng, vui vui thích thú khi đọc như hồi đó. Phần vì văn phong không còn hợp với mình và hiện tại thì mình không đi học và cũng quá lâu rồi không trải qua cảm giác áp lực thi cử nên sự kết nối để đồng cảm với nhân vật của mình là không có. Nhân vật trong truyện luôn chìm trong việc học, và sống trong sự kì vọng của mẹ. Theo cách nào đó thì cô bé trong truyện có khá khá nhiều thứ “thiếu”, đầu tiên ấy là tính cách rụt rè, thiếu tự tin luôn chạy theo tiêu chuẩn phải vượt qua một người, ...

[2025] 02/35 – HÃY VỀ VỚI CHA

 Đăng lên cũng như để thông báo mình vẫn đọc sách và một phần bài viết này cập nhật tình trạng hiện tại của mình - đã kết hôn và lại đổi việc và lần đổi việc lại hơi đi vào lòng người là quay lại chỗ cũ có lẽ là mình sẽ ổn thôi. Mình tin viết lên đây sẽ ít ai đọc được tình trạng rồi bời của mình Mình đã không thể chờ được để tiếp tục đọc cuốn sách về gia đình, phần vì mình trẻ con nghĩ rằng đọc sách về mẹ thì đọc nốt về cha? Hoặc sâu xa hơn, mình thấu hiểu hơn bao giờ hết khi lần này mình xa nhà và xa thật, vì đó là lập gia đình. Và mình lại tiếp tục nghỉ việc, nhưng điều đó không quan trọng bằng sự thật rằng việc làm có thể quay lại, thay mới hoặc không có thành có được còn lập gia đình thì đó là quyết định của cả cuộc đời, rất khó để quay lại như ban đầu như chưa hề có chuyện gì xảy ra trừ khi trọng sinh như mấy video phim ảnh mình vẫn lướt. Chưa bao giờ mình lại thấy khắc khoải, buồn và trống vắng đến vậy dù mình đã xa bố mẹ rất nhiều lần, lần xa vắng này dù vẫn ở trong một quốc...

[2025] 01/35 - HÃY CHĂM SÓC MẸ

Đương nhiên mình biết đây là sách Nhã Nam và mình đã từng viết sẽ khó có thể đăng lại nhưng chủ đề cuốn sách khá hay và nội dung rất ổn. Hơn nữa phải rất lâu nữa mình mới đọc hết sách của Nhã mà mình đã mua nên sẽ post đầu năm để cho biết là mình vẫn đọc sách nha. Đây là lần đầu tiên mình viết review mà không mở lại xem cuốn sách có gì, rất đơn giản cuốn sách viết về một người mà chúng ta trân quý – mẹ. Mình là đứa sống xa bố mẹ từ nhỏ nên việc khi mình xa mẹ xa bố một vài ngày nó không khiến mình quá mảy may có chút xúc cảm nào vì 7 8 năm không ở cùng bố mẹ, mình đã ở rồi nên vài ngày so với chừng ấy thời gian nó quá nhỏ. Tưởng chừng mình cứ vô cảm như thế mãi, tưởng chừng mình cứ đôi lúc nghĩ tầm bậy rằng có cũng được không cũng được cho đến khi va vào cuốn này. Mình đến với cuốn sách này vào một ngày dạo đầu của mùa đông khi mới đi làm, đó là cảm giác cô đơn lắm. Bỗng dưng mình thèm một thứ, thèm cảm giác được bố mẹ ôm, thèm được ai đó sẽ sợ rằng mình áp lực công việc. Từ nhỏ với ...

[2023] 38/35 - TRẮNG

Hình ảnh
 Trắng – Han Kang Mình đọc vào sáng chủ nhật, Cùng bản Sonata số 14 Và một tâm hồn rỗng Thực ra mình đã muốn đọc cuốn này lâu hơn rồi nhưng chẳng hiểu sao lúc ấy đọc mấy lời giới thiệu đằng sau rồi đọc một vài đoạn đầu, mình lại không thể đọc nổi vì mình không sẵn sàng nhìn thấu lại mình, cũng không sẵn sàng đối mặt nếu những kí ức lại quay về hoặc những bất ổn trong cơ thể của mình đã cố giấu đi bằng công việc và tự lừa dối bản thân lại hiện rõ lên. Khi bác sĩ lấy ven, mình bị tím. Trông cũng buồn cười, và da mình trắng nên cái mạch rất nhỏ điểm đến của nó là chỗ lấy ven hiện lên rất rõ. Một màu trắng kèm cái mạch xanh kia là mình vẫn còn sống hay da thịt mình đã tan dần vì cái ch.ế.t. Mình đã linh tinh nghĩ vậy và bỗng chốc như một sự vô thức, mình đọc cuốn này. Tốt nhất là đừng có cố gắng gợi xem cái câu từ này là sao, cố gắng nghĩ xem tác giả dùng cái nghệ thuật gì để tả làm cái gì cả, đọc thôi. Và đây là cuốn sách mình chẳng biết sẽ lấy trích đoạn nào, cũng không có ý đị...

[2023] 32/35 - NHỮNG LÁ THƯ GỬI QUÁ KHỨ

Hình ảnh
Hôm nay mình đọc một câu thế này, bạn và bạn của quá khứ đã tha thứ cho nhau chưa. Bỗng chốc khiến mình nghĩ thật lâu, cái thời tiết nóng thiêu đốt con người này lại làm mình nhớ mình của trước kia có thể chịu đựng cái cặp to quá khổ, đứng giữa trời nắng hít bụi gần tiếng đồng hồ để chờ xe bus về từ trường cấp ba. Nghĩ lại bỗng thấy ngưỡng mộ con bé gầy còm của trước kia quá. Nhan đề “Những lá thư gửi quá khứ” tự dưng lôi mình vào một dòng thời gian như vậy, tự dưng lại mơ tưởng quá khứ. Trong đề tập làm văn của mình mọi khi khi mình đi học, lá thư thường là gửi bản thân của tương lai chứ ít khi (thực ra là không có) đề bài gửi chính mình trong quá khứ. Cũng phải, tương lai là nơi người ta muốn đến, quá khứ là nơi đã đi qua. Nơi đã đi qua thì không đổi được, nhưng quá khứ lại là nền móng của những lớp sự thật của hiện tại. Nó nhắc nhở mình là ai, nó cho mình biết bí mật xung quanh mình là gì nên quá khứ đối với mình luôn là cái gì đó  thật thần bí, như một cánh cửa cũ mèm đóng lại ...

Bản chất của người

Hình ảnh
Khi mình đọc nhan đề là “Bản chất của người” của truyện, trong mình nổi lên một cảm giác run rẩy phần vì tò mò về tên nhan đề gây thu hút này, phần không biết đây sẽ là cuốn tâm lý học đào sâu một nhân vật những hỉ nộ ái ố, tình tiền chăng? Nhưng không, nó còn hơn thế, nó bỏ qua những ham muốn tầm thường để đi sâu hơn vào con người. Nó dường như rũ bỏ thân xác tồn tại của con người để tự hỏi về bản chất của người – thứ con người ta khó có thể có câu hỏi chính xác nhất. Ngay cả khi gấp lại cuốn sách nó vẫn là một câu hỏi mở day dứt trong tâm can chúng ta. Điều mình thấy đặc biệt đầu tiên đó là, thông thường các tác giả sẽ thường viết gửi tặng một ai đó như một lời tri âm nhưng ở cuốn sách này mở đầu không có viết gửi ai cả, mà sẽ bắt đầu những câu chuyện luôn, thì mình đã nghĩ đây là cuốn tác giả muốn gửi tặng tất cả mọi người. Giữa một thế giới đang vấn nạn môi trường, giữa một thế giới vẫn còn những đau thương và nghèo đói, giữa thế giới vẫn còn sự thù hằn, giữa một thế giới người ...