Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Sách văn học Việt Nam

[2025] 19/35 - Bông sen vàng

  Đọc xong cuốn sách này, mình hối hận vì không tìm hiểu và đọc sớm hơn, và lại càng hối hận khi trước đây mình đã có rất rất nhiều cơ hội để mua nhưng mình không mua , cũng lại càng hối hận khi mình đã có thể có cơ hội được đưa cuốn sách này làm nguồn cảm hứng cho những bài văn của mình.  Mà không chỉ dừng lại ở trang văn qua giấy bút, đó là nguồn cảm hứng để thay đổi chính mình, mình phải nén lại một lúc sau khi gấp sách lại bởi dư âm của nó – dư âm  trong trẻo nhưng cũng thật day dứt len lỏi và trong trái tim của mình.  Cuốn sách là những mẩu chuyện ngắn về thời niên thiếu của Chủ tịch Hồ Chí Minh  –   nó là những câu chuyện đời thường đi học, giúp đỡ cha mẹ, bày tỏ quan điểm về thời cuộc của câu trò Nguyễn Sinh Côn và cũng lại là một giai đoạn bước ngoặt khi cậu trò nhỏ nhân hậu ấy lại đứng trước nỗi đau khôn cùng – mất mẹ mất em vào những ngày tết.  Bằng tất cả lòng thành kính, nhà văn Sơn Tùng đã đi sâu vào những câu chuyện rất đỗi đời thường của...

[2025] 17/35 – CHUYỆN CỦA NGÂN

 Bài viết này mình sẽ quay lại kiểu cũ để phần bình luận sách dưới comment, lí do rằng quyển này chủ yếu mình chiêm nghiệm về cuộc hôn nhân của mình, nó sẽ hơi hướng cá nhân quá nên nếu bạn nào mong muốn xem có thể lướt xuống comment, Nghe hơi to tát khi nói “cuộc hôn nhân của mình” và mình vẫn cảm thấy xa lạ khi cuộc đời mình đã gắn với điều này, lại càng xa lạ hơn khi mình đã bước qua nó được 1 năm. Cảm giác một năm ấy rất dài rất dài và có quá nhiều thứ xảy ra, chưa bao giờ 25 cuộc đời lại nhiều chuyện đến thế đến với mình. Một lần đi ăn cưới, một anh lái xe chở mình đã nói rằng “Anh hơi bao đồng chút nhưng anh chia sẻ thật lòng thế này, vợ chồng cứ phải đi qua được 5 năm mới được coi là ổn một chút và 5 năm đầu là mốc thời gian rất quan trọng vì vừa đang độc thân lại bước vào cuộc sống hai người, con cái, công việc, mọi thứ đều phải nghĩ nhiều gấp mấy lần nên rất dễ xảy ra đổ vỡ và đường ai nấy đi”. Mình thì mới qua được 1 năm đương nhiên buồn vui lẫn lộn, mình cũng không đ...

[2025] 14/35 – TIỆM SÁCH CỦA NÀNG

Lại thêm một buổi chiều mình ra May, và mỗi lần ra May là mình lại đang có vấn đề gì đó, lần này là mình lại nghỉ việc, thực lòng mà nói đó là quyết định không mong muốn nhưng nó lại là quyết định phù hợp nhất tại thời điểm này. Bởi mình cảm thấy ngột ngạt, bất lực và cảm giác không thể bứt phá để cố gắng thêm được nữa, nếu cứ cố chấp ở lại nhưng nội tại của mình không thể cố được thì mình nên chọn cách ra đi, đương nhiên mình cũng đã back up một công việc khác nhưng rốt cục vẫn là mớ bòng bong. Tuy nhiên, chuyện gì rồi cũng sẽ có cách giải quyết mà thôi. Tiệm sách của nàng là một cuốn sách bác Ánh mình chọn đọc trong số quyển sách được trưng bày ở May, mình đã rất hạn chế mua sách trong năm nay vì thấy rằng ở nhà mình còn rất nhiều sách còn chưa đọc hết, và mình mua về cũng không thể chăm sóc được hết. Cuốn sách này của bác Ánh là tập truyện dài và mình đọc trong lúc chờ đợi một người bạn của mình. Hiểu lầm, trong câu chuyện này có rất nhiều những hiểu lầm, như Quyến lầm tưởng Kh...

[2025] 11/35 - QUÁN GÒ ĐI LÊN

 Lâu lắm mình không mua quyển nào đọc thêm từ bác Ánh, và trước đây mình luôn nghĩ đau đáu về việc kết thúc, kiểu như mình thấy buồn và không nghĩ về quán nào khác ngoài quán trước đây mình hay ngồi bị đóng cửa. Chính tại quán cà phê đóng cửa đã thành chấp niệm vì nơi ấy mình kết thúc khá nhiều mối quan hệ. Tuy nhiên thì ngày hôm ấy, cũng một cuốn sách, một cốc matcha như mọi khi mình gọi ở hầu hết các quán mình ghé thì mình đã an yên đọc một cuốn sách, gác lại quá khứ và hướng đến tương lai. Đọc cuốn này, mình nhớ lại những năm tháng học đại học của mình. Những đứa trẻ ở quán bán đồ Quảng vốn dĩ phần lớn không phải người Quảng, từ các vùng miền khác nhau và chúng che chở chăm sóc nhau bằng tình cảm chân thành giản dị nhất. Năm tháng đại học của mình say mê không ngừng thì năm đi làm, mình có vẻ hơi chật vật. Tuy nhiên thì đọc cuốn sách này và rồi tự viết một lá thư cho chính mình, một bước tiến không ngờ đó chính là reflect xong mình không cảm thấy tiếc nuối, buồn hay cái gì quá...

[2023] 44/35 - MÁT MÁT LẠNH LẠNH

Hình ảnh
Mình kết thúc một tuần làm việc hôm thứ 6, mưa tầm tã, mưa trắng cả bầu trời đứng trên tầng 46 thấy một nền trắng mờ mịt. Sấm rung cả tường, tự dưng nghĩ có khi nào sấm sét đánh xong gẫy cả tòa nhà rồi sẽ có vụ việc chấn động Hà Nội hay không. Cuốn sách Mát mát lạnh lạnh trên tay mình đọc là trong khung cảnh ấy, mình kết thúc trang sách cuối cùng khi nền trời đã yên bình, có phải là tiết trời thu đã sắp về hay chăng. Mát mát lạnh lạnh, có thể là cảm giác khi cơn gió nào đó lướt qua da thịt, cũng có thể làn nước bắn vào da thịt hay một cơn mưa ào ạt xối xả bắn vào người làm dịu bớt ngày hè oi bức. Nhưng tự dưng mình nghĩ có khi nào, mát mát lạnh lạnh như có cái gì đó tan vỡ, kí ức, nỗi đau, niềm vui và ám ảnh hữu hình tựa như con nước lạnh lùng xối vào tâm hồn ta hay không. Hay tự dưng mình đang nghĩ mát mát lạnh lạnh tựa như những mảnh vỡ thủy tinh hay không, hay là chính ta đang tan vỡ. Ngay từ cái tên cho đến 24 câu chuyện không đầu không đuôi, đều luôn khiến mình chùng chình đều k...

[2023] 42/35 - HẸN NHAU PHÍA SAU TAN VỠ

Hình ảnh
Cá nhân mình khi đi hiệu sách, cuốn sách này sẽ luôn là sự cân nhắc cuối của cuối cùng nếu mình còn dư lại tiền, không phải mình có ý gì tiêu cực mà những cuốn sách hơi hướng tản văn lại có nhan đề khiến mình thấy hơi ủy mị sẽ không là lựa chọn của mình. Cuốn này mình được một người bạn tặng, cũng khá lâu nhưng mãi gần đây mình mới có ý định đọc nó, đó là lúc người yêu cũ tự dưng gọi mình lại, và cũng tự dưng hiện lên trên bài post năm xưa còn chiếc bình luận mình tag một người bạn cũ. Mình bỗng thấy lạ, lạ không phải vì tự dưng họ xuất hiện, mình lạ vì cái cảm giác đau đớn của trước kia không còn, tự dưng mình chẳng thể hiểu được trí nhớ của mình còn tốt không vì thực lòng mình không thực sự nhớ ra họ là người thế nào. Mình chỉ biết rằng họ đơn thuần là người từng chơi với mình. Cuốn sách của An mình đọc suốt ba ngày thì lúc đọc toàn là lúc mưa, mưa rất ồn – phải nói là cơn mưa mùa hạ thực sự rất ồn đối với mình, mình đọc cuốn sách này khá khá cảm thấy đọc đã rất lâu bởi từng trang ...

[2023] 40/35 - SỢI TÓC

Hình ảnh
Trong những năm tháng trên ghế nhà trường, cụ thể là cấp ba, mình từng ê a như một câu thần chú về nhà văn là: Gió đầu mua, Nắng trong vườn và Sợi tóc. Ấy vậy mãi đến khi từ một cô bé mái tóc dày đến thành người rụng một đống tóc vì tuổi trưởng thành đi làm hay cũng do cái con virus mà bây giờ mới đọc. Nhưng tự dưng thấy rằng, thì ra bây giờ cũng chưa muộn, vì trải đã mới hiểu được. Phải trải đã mới thấy được cái bóng tối rặng tre, phải trải đã mới ngẫm được cái giây phút mong manh tựa sợi tóc về cái thiện – cái ác. Lần mò như một đứa học sinh cấp ba ngày xưa, cứ khi nào học về tác giả nào lại đi tìm một hai cái nhận định, bỗng thấy cái này: “Biết bao kẻ đã vẽ ra trong tưởng tượng của mình về một thế giới khác, để hằng ngày làm những cuộc phiêu du vào chính cái thế giới mình vẽ ra.” Tưởng tượng của Thạch Lam nhưng thực ra vẫn ở trên cái nền sự thật, và cái nền đó lại được chắc chắn bởi một lòng tin yêu con người, tin tưởng trong cái bóng tối đang bào chùm trọn nuốt lấy nhân vật vẫn c...

[2023] 39/35 - PHÉP MÀU CỦA MÈO CON

Hình ảnh
Cuốn sách này luôn có gì đó đặc biệt với mình, mùi của nó mang hơi thở của thời gian. Mùi đó mang theo năm tháng mình sống rất vui vẻ ở nhà ông ngoại, cũng rất vui khi được sống trong cái xóm lao động nhỏ nhỏ trước đây, và từ cái xóm lao động nhỏ ấy mình được chuyển lên Hà Nội. Dù không khí Hà Nội khiến có đầy hoa lệ, rực rỡ thế nào đi nữa thì ở cái cuốn sách này luôn khiến mình nhớ năm tháng vui vẻ của trước kia. Nhớ những năm ấy, khi bố mẹ mình vẫn còn dư dả thường dắt mình đi mua sách và đồ chơi, hồi đó mình không hề thích đọc tiểu thuyết chỉ muốn đọc sách có nhiều hình, nên cuốn sach này dường như rơi vào quên lãng. Chứ thực ra nó là người bạn tiểu thuyết đầu tiên của mình có, và nó cũng là cuốn sách mở đầu cho cái tài khoản viết về sách này của mình. Truyện viết về cuộc phiêu lưu đi tìm lại người ông hiền lành của con mèo Cháu Ông, một con mèo vốn dĩ được sống sung sướng được che chở bởi tình yêu của ông bà nhưng rồi biến cố xảy ra bị lạc mất nhà, cậu cũng hai người em – một mèo...

[2023] 28/35 - NHÂN SINH KÉP

Hình ảnh
Nhân sinh kép - một phát hiện về thể xác và linh hồn Mình bao giờ viết về sách mình cũng không chấm điểm, trước đây mình có chấm nhưng bây giờ chỉ đơn thuần là viết thôi. Mình khá may mắn khi được tặng cuốn sách này, hứng thú bao nhiêu về đề tài thì thấy thử thách bấy nhiêu. Phần vì bản thân mình ít viết review trinh thám (thực ra là chưa bao giờ thì đúng hơn), còn hay đọc văn học cổ điển sợ cái cũ kĩ của bản thân sẽ chưa đủ khách quan cho lắm. Nếu cho rằng trinh thám là trước sự vật sự việc nào đó rồi đi tìm lần theo những manh mối, những câu chuyện với mắt xích phức tạp rồi những suy luận thì cuốn sách này sẽ chưa phải điểm đến của bạn. Nhưng sẽ ra sao nếu là sự việc xoay quanh mình, lần theo sự thật và khám phá về chính bản thân – chính bản ngã của mình thì sao nhỉ.  Và câu hỏi: có thích là người có hai mạng không? Kiên là một người có cuộc sống có vẻ đáng mơ ước, nếu chỉ xét theo tiêu chí có việc làm, nổi tiếng từ bé, tư chất thông minh học giỏi. Và Kiên còn có bản thể khác...

[2023] 12/35 - THƯƠNG NHỚ MƯỜI HAI - TẢN MẠN

Hình ảnh
  Thương nhớ mười hai và tản mạn, mọi khi bài viết nào cũng xưng mình, nay tự dưng lại muốn xưng “tôi”. Chữ mình tôi hay dùng vì thấy nó gần gũi với người đọc, thấy thân thương với ai yêu thích mấy cái văn xàm của tôi (nếu có), nhưng hôm nay tôi lại muốn dùng cái chữ tôi. Cái chữ mà tôi quyết tâm trốn không dùng sau khi rời ghê nhà trường, rời mấy cái bài thi vì thấy nó trang trọng quá. Ấy vậy hôm nay, tôi lại muốn phá lệ dùng cái chữ tôi mà xưng với người đọc vì, bỗng thấy chắc chỉ cái tôi này mới nói hộ được tiếng nói của tôi, mới thể hiện được “cái tôi” của bản thân, mới thể hiện sự trân trọng của tôi cho cuốn sách này. Sống lại hẳn một năm, càng thời gian về sau, hình như đầu tôi thêm được tri thức nhân loại nên thấy tôi sống hơi vội. Bạn bè nói cái câu “bán thân cho tư bản” gán cho tôi âu cũng đúng, bán thân cho tư bản nên bán luôn cả hồn. Hồn tôi lúc nào cũng luật với thông tư, số liệu với văn bản, dần dà tôi bớt đi sự nhẫn nại và cảm thông với người khác. Ban đầu, tôi nghĩ r...