Bài đăng

Tôi là Bê tô

Hình ảnh
Hôm nay của mình vốn là một ngày khá tệ, vì mình cứ cảm thấy hình như mỗi sớm thức dậy lại thêm một gánh nặng vô hình. Nay công việc của mình không suôn sẻ lắm thêm việc mình cứ ốm lắt nhắt gần hai tuần, mình tức bản thân dậm chân tại chỗ mà không hiểu công việc kĩ lưỡng hơn. Nay cứ nghĩ là ngày cuối đi bus nhưng không phải, mình vẫn còn dư vài ngày nữa tạm biệt nó. Nay mình tiếp tục đọc cuốn sách của bác Ánh Dường như là một điều gì đó rất kịp thời khi mình đọc cuốn sách này, đây không phải một câu chuyện có cốt truyện rõ ràng, nhân vật tình huống phức tạp. Mình nhìn nhận nó như một cuốn nhật ký của một chú chó. Và có lẽ chú chó Bê tô đáng yêu này có nét giống như như mình, cũng suy tư, cũng vội vàng, cũng muốn phá nghịch cái gì đó. Có lẽ cuộc đời mình chưa trải qua nhiều hoạt động vang dội bài ca tuổi trẻ nhiều, quanh quẩn trong những trang sách và thi thoảng hơi giống triết gia nhưng mình vẫn rất vui vì điều này. Vì mình tự dưng có điều gì đó khác. Cuốn sách mang đầy tâm sự của ...

Ngồi khóc trên cây

Hình ảnh
  Ảnh: Internet Thực ra, cuộc đời luôn đem đến cho mình những điều kì lạ. Khi bóng dáng một người mình luôn muốn trốn chạy lại xuất hiện theo nhiều cách, khiến mình sợ hãi và hoảng loạn. Và điều nữa thấy sợ đó là khi có nợ, dĩ nhiên theo mặt tích cực mình sẽ tiết kiệm tốt hơn, chăm chỉ hơn nhưng với mình hiện tại thấy mông lung vô định (đôi lúc thôi) Ngồi khóc trên cây, mình mua trong hội sách ở dịp thi Duyên hải về, thú thực mình đi lòng nặng trĩu vì thực ra mình là đứa dự bị, là thí sinh duy nhất trong đoàn trường không học đội tuyển. Mình không biết lúc ấy mình xứng đáng không nữa, và thế là khi về như một thói quen chọn sách mình chọn vì có chữ khóc – vì đó là hành động sau đấy của mình sau khi mua. Cấp ba mình rất hay khóc, nhưng lần khóc đó pha trộn nhiều thứ nhất: ngượng ngập, xấu hổ và hoài nghi về bản thân. Sau này có vẻ cứng cáp hơn một chút không phải vì mình nghĩ rằng khóc là xấu mà mình muốn cho những điều xứng đáng hơn. Nói là Ngồi khóc trên cây nhưng hình ảnh này...

Cho tôi một vé đi tuổi thơ

Hình ảnh
  Mình vừa mua xe máy nên tuần này chờ biển, và đồng nghĩa điều đó có thể tuần này kết thúc việc mình đi xe bus sau 7 năm. Đến tận tuần cuối này, mình mới nhận ra thời gian mình mệt mỏi, thở than trên xe bus mình có thể đọc được vài chục trang sách; thời gian mình mải nghĩ khi chờ xe mình cũng có thể đọc thêm một chút. Nhớ lại quãng thời gian vô định chờ xe ngày ấy, mình thường mải buồn và tự hỏi mình đang làm gì ở cuộc đời mình. Và bây giờ, khi mình đã khá hơn về tinh thần, mình thấy rằng hóa ra thời gian chờ xe hay ngồi trên chuyến xe có vẻ hơi mùi, nhiều người, nóng và chật này mình có thể đọc sách nhiều hơn. Hôm nay mình quyết định chọn đọc cuốn “cho tôi một vé về tuổi thơ”, cuốn sách được tặng bởi một người con trai khi mình mới lên cấp ba; trùng hợp là ngày mua lại khớp với ngày sinh nhật cô giáo mà mình yêu quý. Nghĩ lại cũng thấy vui dù mình và anh cũng không còn nói chuyện với nhau nữa. Hồi ấy cuốn sách với mình rất đơn giản, đơn giản là những câu chuyện khiến mình đượ...

Con chó nhỏ mang giỏ hoa hồng

Hình ảnh
Gần đây mình quyết định đóng mạng xã hội, kể cả chiếc IG này mình chỉ để up ảnh, up xong thì ra luôn không động đến mấy. Không phải do mình gặp chuyện gì mà mình thấy thật không ổn khi điện thoại mình báo mình mất tận 8 tiếng đồng hồ ở mạng. Mình tắt đi và bắt đầu đọc sách lại một chút. Và tiếp tục cuốn sách mình review là cuốn của bác Ánh. Có lẽ câu chuyện về một con chó chắc nhiều người nhắc đến Tôi là Beto hơn tuy vậy mình không nói là cuốn mình đang viết thú vị hơn. Mình thấy lại là một cuốn sách thú vị khác về tận 5 chú chó và thông qua quan sát của một thành viên trong đàn. Bato, Haili, Ê mê, Suku, Pig – 5 con chó với 5 màu sắc cá tính khác nhau hiện lên qua góc nhìn của chú chó trong đàn và được ghi nhận qua giọng văn quen thuộc bình dị của bác Ánh. Điều mình thích ở những cuốn sách bác Ánh là giọng văn rất giản dị nhưng luôn khiến mình cảm thấy rất vui vẻ dù có thể hiện tại mình cảm thấy khá chóng vánh. Giống như một tia nắng ban mai nhẹ nhàng sưởi ấm lại mảnh đất khô cằn t...

CHÚ BÉ RẮC RỐI

Hình ảnh
  Không hiểu sao khi đọc cuốn sách này, mình lại nghĩ đến những năm tháng đi học của mình mải miết chạy theo thành tích; rồi tất cả sự cố gắng của bản thân là cố gắng có một vị trí để không bị ai khinh thường. Nhưng rốt cục  mình nhận ra rằng khi mình có cố gắng đến đâu, với những người vốn không chấp nhận mình thì vẫn như vậy thôi. Đến hiện tại, mình lựa chọn làm một công ty (hmm cứ coi là có tiếng đi) vì bản thân mình, chứ không phải vì ánh mắt, xét nét của bất cứ ai. Cũng có rất nhiều bài viết viết về sự tiêu cực của chạy theo thành tích, nhưng khi đọc cuốn này, cái mà “đôi bạn cùng tiến”, sao thi đua mình bỗng thấy đáng yêu lạ kỳ. Bởi vì trong đây không phải ánh mắt bề trên, kể cả mà là quan tâm lẫn nhau để cố gắng. Chứ không phải chạy theo thành tich tiêu cực như khiến những người học sinh xích mích, đấu đá, ganh ghét, hay hãm hại nhau. Thầy cô theo dõi sự cố gắng của học trò, khác với hồi tiểu học của mình. Dù mình được bầu làm ủy viên liên đội hay chức vụ gì đi nữa, thì...

Út Quyên và tôi

Hình ảnh
Dạo này hay có những cơn mưa rào rất to, kéo dài sau đó lại nắng rất lớn đau cả đầu. Thời tiết này mình cảm thấy thất thường như chính con người mình ấy, với những thời tiết này trước kia mình luôn cau có, không thích phải dậy sớm đi học. Hồi hè những năm tháng học sinh, mình chỉ vùi đầu đi học đội tuyển, hết đội tuyển thì ôn thi đại học, không phải ôn thi đại học thì sẽ là ôn thi học kì, ôn tập chuyên ngành. Nói chung trông có vẻ nhạt nhẽo nhỉ, những mùa hè của mình trôi qua toàn học, trong không gian nhỏ hẹp. Lúc ấy ước không phải ra ngoài, bây giờ đã qua nghỉ dịch, rồi đang chờ việc làm mình chỉ muốn đi đâu thật xa. Và cũng không hiểu từ bao giờ, số sách đọc được lại vơi dần, thế mà cái văn của bác Ánh lại cứ kéo mình vào những giá sách một cách thần kỳ. Qua mình đọc Út Quyên và tôi, đây là tập truyện ngắn mình mua cũng từ đợt mới đỗ cấp ba. Những cuốn sách bác Ánh được mua từ những dịp tích cóp tiền thưởng học sinh giỏi, giờ nhìn giá bìa nhưng vẫn thấy nó to to bởi lúc ấy nó là...

Bảy bước tới mùa hè

Hình ảnh
Quyển sách này mình được tặng khi mình vừa đỗ cấp ba, đỗ một trường chuyên ở Hà Nội. Khi ấy đối với mình mọi thứ thật đơn giản, mình đọc cuốn sách với những suy nghĩ ngây thơ và trong sáng. Mình cũng muốn thích một người, yêu thích điên cuồng làm những việc điên rồ và thật tuyệt khi người đó cũng có tình cảm với mình. Khi nhân vật Khoa trèo lên cây hát bài tình ca não lòng chàng Khoa, rồi những câu hỏi đặt ra về đối phương khiến minh lại một lần nhớ lại những ngày tháng trước đó mình cũng từng thích một người, chú ý từng ánh mắt cử chỉ người ta dành cho mình, chú ý từng hành động từng tâm trạng của người đó. Mình chẳng hiểu bây giờ vì sao mình lại khó có những suy nghĩ trong sáng như vậy, mình không thể gạt ra khỏi đầu những suy nghĩ về tương lai khi nghĩ về mối quan hệ. Tự dưng mình xét nét hơn câu kỳ hơn. Khi chàng Mừng chú ý đến người thân của đối tượng mình để ý, mình cũng lại nhớ ra có lần đã từng lục tung thông tin người mình thích để biết về người thân họ là ai, thích gì. Hiện t...