Bài đăng

POLLYANNA - MẶT TRỜI BÉ CON

Hình ảnh
Dạo gần đây, mình cảm thấy dường như mọi thứ không theo ý muốn của mình. Khi công việc thực tập khó khăn với mình, khi luận văn gặp phải giảng viên khó, khi mọi thứ cứ trôi tuột khỏi tay. Khi điện thoại thì bị cướp, tiền thì có hạn mà chi phí thì phát sinh. Khi thi chứng chỉ thì điểm không được cao, mình cứ nghĩ mãi về nó. Ngoài nghĩ ra mình chẳng biết làm gì nữa khi đầu óc mình không mảy may có hứng thú để bật máy tính lên làm việc. Rồi gần đây mình nghe về một chị mà mình từng thần tượng bị lợi dụng vào những gì đó thật đáng sợ, đúng sai thì chưa biết thế nào nhưng nhiều người đang lợi dụng để hạ bệ một ai, lợi dụng để lấy video bẳng chứng không biết có giúp ích gì cho nạn nhân không hay chỉ nhằm mục đích thỏa mãn sự tò mò ích kỉ của bản thân. Từ bao giờ xã hội trở nên kém đồng cảm khi săm soi về người khác nhỉ. Nhưng sự thật mình vẫn mong có lời giải thích cho nhưng việc này. Pollyanna mình đọc nó khi mình lớp 11, cuốn sách đã thu hút mình ngay từ cái lần đầu tiên chạm mắt. Mình...

KHU VƯỜN MÙA HẠ

Hình ảnh
Năm 16 tuổi bằng số tiền ăn trưa mà nhịn bớt, mình đã tậu lần lượt những cuốn sách về mùa của nhà văn này. Lúc ấy trong mình sống mơ hồ, ngày ngày qua ngày lang thang trên đường vô định, mình cũng chẳng biết mình thích gì, mình cũng chẳng biết mình có đang phù hợp với môn Văn hay không. Liệu việc mình cố thêm một lần thi tuyển nữa là sự cố gắng vớ vẩn không. Bạn bè người thì du học, người thì có dự án, câu lạc bộ. Mình thì sao, nhạt nhẽo luôn đăm chiêu với những suy nghĩ trong đầu. Chỉ cần một chiếc lá rơi, một câu chuyện đủ cho mình suy nghĩ giết thời gian. Lúc ấy mình thấy nhịp sống của mình thật chậm. Một suy nghĩ vụt qua đầu mình rằng: cứ như vậy, liệu mình có mòn dần mòn dần rồi vụt biến như bọt biển, hay tan trong gió hay không.  Tuy vậy, nghĩ tiêu cực như vậy đấy nhưng mình bỏ qua, mình nghĩ rằng sẽ chẳng sao đâu. Thế rồi chả mấy chốc những suy nghĩ lại đầy dần đầy dần và bùm.. Vỡ vụn và mình trở thành tiêu cực như thế. Nếu ai theo dõi lâu lâu bài viết thì thoảng mình viết r...

MÙA THU CỦA CÂY DƯƠNG

Hình ảnh
  Mùa thu của cây dương Mùa Xuân thì đọc sách Xuân cho nó đúng nhưng mình đã chọn Mùa thu của cây dương. Mùa xuân của sự sinh sôi, mình lại chọn Mùa thu - ngã ba ngã tư cuộc đời, suy tư. Nhưng mình nghĩ kết thúc không phải là tất cả nó là tiền đề để sinh ra cái mới mà thôi. Như nguồn sống đã quay trở lại chẳng hạn. Mình không định nói ra câu chuyện đầy sự riêng tư này của mình nhưng mình vẫn nói trước khi viết. Hồi nhỏ mình sống với một người bà, và bẵng đi một thời gian mình không gặp nữa và cho đến hôm nay mình nghe tin - một cái tin không hề mong muốn, đó chính là người đó mất vì dịch bệnh. Lần cuối mình gặp, người đó khốn khổ vì nghèo, không có tiền thế nhưng mà cái nghèo đói lại không quật ngã sức sống của người đó mà dịch bệnh lại cướp đi. Thâm tâm mà nói để so sánh với người trong sách này thì đó là một sự hơi khập khiễng nhưng không hiểu sao mình lại cầm cuốn sách này. Câu chuyện người bà kia trên chỉ là một cái cớ chứ thực ra cuốn sách là cơ hội để mình khám phá tâm sự của...

ba người và ba con vật

Hình ảnh
  [ba người và ba con vật] . Đây là món quà mẹ mình tặng khi mình học tiểu học nhưng phải rất rất lâu sau mình mới đọc, do mình khi ấy lại thích truyện tranh hơn cả. Cuốn sách cứ là một người bạn thầm lặng trên giá sách của mình như vậy. Bây giờ người bạn ấy mới có dịp được mọi người biết đến đây. Có lẽ cái tên cuốn sách này rất lạ, sách mỏng cũng nhỏ xinh, cốt truyện cũng rất đơn giản. Mở đầu là không gian triển lãm công nghệ với những sản phẩm li kì, lạ lẫm tuy vậy lại là những gì nhàm chán trong mắt Bi và Thy. Ấy vậy một vật dùng rất kì lạ đã thu hút sự chú ý của Bi tuy vậy cách mà Bi “có được” với mình lại khiến mình không thích khi đó là tự ý, có lẽ do mình hơn 20 đọc lại nên có thể đăm chiêu săm soi như vậy. Tuy vậy thì đến đoạn sau cũng có đoạn nhân vật Thy nhận ra nên mình cảm thấy ổn hơn hẳn. Như một sự giải thích rất ngộ nghĩnh cho câu chuyện thằng Bờm có cái quạt mo, Lý Lan đã lồng ghép nhân vật này một cách rất thật rất gần gũi trong truyện. Như một thước phim hoạt hình...

Trạng Quỳnh

Hình ảnh
[trạng Quỳnh] Trên chuyến tàu quen thuộc xuôi từ Hải Phòng về Hải Dương của mình luôn đem đến cho mình những kí ức ngọt ngào. Cô chú trên tàu luôn ấn tượng với mình – một đứa say xe kinh khủng khiếp trên tàu. Trên chuyến tàu ấy, mình còn quen cả cô phụ trách, cô ấy từng đến chúc mừng sinh nhật mình nữa và giờ thì mất liên lạc. Có lẽ cô ấy vẫn còn làm ở đấy chăng… Và trên chuyến tàu thân thương ấy, mình có trong tay cuốn sách tên là Trạng Quỳnh. Không phải quyển sách có cái bìa bắt mắt, bìa sau còn không có mã code nhìn cứ như cuốn sách bày bán ra sạp bình thường. Nhưng với mình nó gắn với mình những kỉ niệm sâu sắc của tuổi thơ ở đất Cảng, hiện tại mình ở mảnh đất thủ đô nhưng tâm hồn mình vẫn luôn dõi bước theo năm tháng ngây thơ ở đó. Có rất nhiều nhân vật xuất chúng được nhân dân truyền từ đời này sang đời khác thành một hình tượng nhân vật dân gian độc đáo ấy là Trạng Quỳnh, một đại diện ưu tú của trí tuệ nhân dân, được nhân dân xây dựng bồi đắp ngày thêm một phong phú, hoàn chỉnh ...

Những thiên tình sử nước Việt

Hình ảnh
 [những thiên tình sử nước Việt] Đến lúc này khi gõ dòng này mình đã cảm thấy rất mừng bởi bản thân mình 6 năm trước đã không đem quyển này đi đổi sách. Năm 2006 mẹ mình có mua một cặp sách về Hà Nội của NGUT Nguyễn Vinh Phúc và cuốn Những thiên tình sử nước Việt của Quỳnh Cư. Trong năm 2015 mình đã không ngần ngại đổi quyển Hà Nội văn hóa để lấy điểm cho đội nhà, đó cũng là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng mình đem sách đi đổi; nếu cho mượn thì phải là người mình biết và cẩn thận. Thật may là mình vẫn không đổi cuốn này, sách nhỏ vừa đủ mang trên tàu, đọc khi chờ bus sân bay. Những câu chuyện ngắn, súc tích, lời văn vang vọng hơi thở của thời gian. Mình vốn không phải người thích đọc sử nhưng đọc những chủ đề như vậy mình thấy sử trở nên gần gũi đối với mình hơn, có lẽ cũng là chủ đề mình thích nên mình đọc rất say mê. Cũng bởi vì: Trong anh và em hôm nay Đều có một phần Đất Nước Mối quan hệ quá khứ - hiện tại – tương lai luôn có sự gắn kết khăng khít với nhau. Những g...

Yêu trên đầu ngón tay

Hình ảnh
  [yêu trên từng ngón tay] . Cuốn sách này đến với mình khi mình mới bắt đầu học chuyên văn tại THPT CSP, lúc ấy với mình năng lượng thật dồi dào bởi mọi thứ đều mới mẻ. Mình mua nó khi lang thang sau giờ học bởi nhà mình rất xa không thể về nhà ăn cơm. Ban đầu thật khó khăn khi phải làm những điều đó nhưng sau dần những cuốn sách là những người bạn luôn bên cạnh mình. Mình say đọc khi ấy cũng là vì thế… Lúc ấy vốn sống của mình còn ít lắm, mình cũng thiếu suy nghĩ và khách quan lắm nên mình dường như chưa cảm nhận được sâu hơn những cuốn sách. Giờ đọc lại, không phải mình dành lời khen “có cánh”, “ưu ái” cho cuốn sách vì nó được viết bởi một người khuyết tật. Bởi đơn giản với mình, trong mắt mình chị là người không tật nguyền. Vì sao lại vậy? Trước mình nghe câu chuyện về trái táo của Thượng đế, mình đã nghĩ có lẽ trái táo của chị My rất thơm rất ngọt. Từng câu chuyện của chị mình đọc đều là những chủ đề rất gần với cuộc sống, về sự phức tạp của cuộc sống mỗi con người. Mỗi câu ch...