Bài đăng

Buổi chiều Windows

Hình ảnh
Lại thêm một quyển của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh lên kệ IG review của mình. Thực ra cuốn này mình đã đọc rất lâu rồi nhưng chưa có cơ hội viết review. Dạo gần đây mình hay chờ xe bus rồi tranh thủ đọc vì bây giờ đâu còn là tuổi học sinh có thể úp mặt vào gầm bàn đọc lén nữa đâu. Mình cũng không đọc các phần trước của ba nhân vật này, tuy vậy cũng đừng lo vì khi đọc cuốn này nó là những mẩu chuyển độc lập khác, nếu đọc các cuốn trước thì sẽ hiểu rõ hơn về tình bạn của ba nhân vật thôi. Mình là một người ít bạn, do tính cách của mình và cũng do một số lí do khác mình cũng không thể có mặt trong tất cả các cuộc chơi. Cấp ba mình từng có một nhóm, mình lâu dần cũng ít chơi phần vì lúc ấy mình mải mê ôm ấp thất bại, phần vì lúc ấy chính vì sự thất bại của mình mà mình trở nên sống ích kỷ. Lúc ấy cũng chưa ai bảo mình cần phải làm gì, mình đơn thuần biết do mình chẳng biết gì về họ cả. Tuy vậy về sau mình có một người bạn, không quá nổi bật nhưng lại lắng nghe mình rất nhiều. Mình nhận ra ...

Ngày xưa có một chuyện tình

Hình ảnh
Cho đến bây giờ, tính từ 2016 tức là đã 6 năm khi mình đọc cuốn này vẫn thấy ngạc nhiên và mới lạ. Bởi mình đã quen với các câu chuyện của bác xoay quanh trẻ thơ, bỗng chốc có một câu chuyện pha sự trưởng thành. Những câu chuyện có hơi hướng đến sự trưởng thành mình đã đọc có lẽ quyển này, quyển Con chim xanh biếc bay về, có thể là Mắt biếc chăng. Nhưng với mình, cuốn sách với màu sắc già dặn nhất là cuốn này. Với mình, khi mình đọc lại cuốn này, mình không dành sự chủ quan của bản thân như lần đọc trước đó. Lúc mình đọc cuốn này ban đầu, mình vốn thấy Đuôi tôm hay Miền là hai con người ích kỉ. Tuy vậy sau này lớn lên dần, không còn là cô bé tuổi 16 mình cũng thấy bản thân mình cũng đâu có cao thượng, cũng đâu thấu đáo ngược lại vẫn ích kỉ. Mình biết rằng mình kể ra có thể các bạn thấy nực cười, nhưng thực sự thì nếu nói về sự ích kỉ của chính mình, chắc nó chất thành đống, thành núi. Như một người mình từng từ chối, nhưng khi thấy người ta bắt đầu có đối tượng, mình lại cảm thấy khó...

Cây chuối non đi giày xanh

Hình ảnh
Lẽ ra mình sẽ mua cuốn sách thật mới của bác để review ấy vậy mình lại lấy cuốn mình đã mua từ 2018. Cũng giai đoạn này của 4 năm về trước, mình chuẩn bị thi Đại học, mình không tự nhận hiện tại mình trưởng thành hơn miếng nào, nhưng hồi ấy mình dễ bị suy nghĩ, dễ sa ngã, dễ buồn, dễ tiêu cực. Lúc ấy mình cũng không biết mình sẽ đi về đâu, mình cũng chẳng có ước mơ mong muốn nào rõ ràng. Mình luôn thấy cô đơn, và luôn sợ bất cứ cái gì của mình bị nhận xét. Mỗi lần đọc truyện bác Ánh, mình đều mong một lần mình sẽ đến cái vùng quê thơ mộng mà bác vẫn viết trong từng trang chuyện. Một cuộc sống thôn quê không có màu sắc náo nhiệt, ồn ào nhưng thật bình yên. Khi mình đọc quyển này vào 4 năm trước, mình chỉ cần biết cốt truyện này là gì, và nó kết ra sao. Mình đọc cảm giác muốn kết thúc ngay, nhưng bây giờ, khác với ngày xưa cắm mặt một mặt để đọc mình chỉ có thể tranh thủ đọc một ít, một ít. Mình biết thời gian hiện tại của mình dành cho sách thật ít làm sao, có thể mọi người sẽ cho rằn...

VỪA NHẮM MẮT VỪA MỞ CỬA SỔ

Hình ảnh
  [VỪA NHẮM MẮT VỪA MỞ CỬA SỔ] Có lẽ gần đây mạng xã hội chúng ta cũng biết có thật nhiêu tin tức về những học sinh trầm cảm. Bản thân không dám nghĩ rằng lấy bệnh tâm lý ra để làm gì nhưng mình cũng từng muốn chết, mỗi sáng sớm thức dậy tự hỏi mình sống để làm gì. Từng mỗi đêm mình lại nghĩ nhắm mắt rồi có khi nào sáng sớm mai khỏi cần tỉnh dậy, mình cũng đã từng đứng trên cao để ý định nhảy Nhưng… Mình cũng không dám nhảy kết thúc, mà quay lại cuộc đời này. Nó chẳng hết được kể cả có uống thuốc, nó vẫn dai dẳng và lúc nào đó lại bộc phát, mình vẫn phải chiến đấu với nó. Dạo gần đây căng thẳng, mình lại có xu hướng đọc các cuốn nhẹ nhàng tình cảm và nay mình viết về em nó: Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ. Trước đây khi còn học văn, đọc nó mình thấy đơn giản là cảm giác nhẹ nhàng và an yên khi đọc, còn bây giờ khi mình trải qua gần như cảm giác thất nghiệp, cảm giác ngồi nhà thôi cũng có chi phí phát sinh, cảm giác lo sợ khi định nhắn tin với bạn bè mượn tiền, cảm giác cách biệt...

POLLYANNA - MẶT TRỜI BÉ CON

Hình ảnh
Dạo gần đây, mình cảm thấy dường như mọi thứ không theo ý muốn của mình. Khi công việc thực tập khó khăn với mình, khi luận văn gặp phải giảng viên khó, khi mọi thứ cứ trôi tuột khỏi tay. Khi điện thoại thì bị cướp, tiền thì có hạn mà chi phí thì phát sinh. Khi thi chứng chỉ thì điểm không được cao, mình cứ nghĩ mãi về nó. Ngoài nghĩ ra mình chẳng biết làm gì nữa khi đầu óc mình không mảy may có hứng thú để bật máy tính lên làm việc. Rồi gần đây mình nghe về một chị mà mình từng thần tượng bị lợi dụng vào những gì đó thật đáng sợ, đúng sai thì chưa biết thế nào nhưng nhiều người đang lợi dụng để hạ bệ một ai, lợi dụng để lấy video bẳng chứng không biết có giúp ích gì cho nạn nhân không hay chỉ nhằm mục đích thỏa mãn sự tò mò ích kỉ của bản thân. Từ bao giờ xã hội trở nên kém đồng cảm khi săm soi về người khác nhỉ. Nhưng sự thật mình vẫn mong có lời giải thích cho nhưng việc này. Pollyanna mình đọc nó khi mình lớp 11, cuốn sách đã thu hút mình ngay từ cái lần đầu tiên chạm mắt. Mình...

KHU VƯỜN MÙA HẠ

Hình ảnh
Năm 16 tuổi bằng số tiền ăn trưa mà nhịn bớt, mình đã tậu lần lượt những cuốn sách về mùa của nhà văn này. Lúc ấy trong mình sống mơ hồ, ngày ngày qua ngày lang thang trên đường vô định, mình cũng chẳng biết mình thích gì, mình cũng chẳng biết mình có đang phù hợp với môn Văn hay không. Liệu việc mình cố thêm một lần thi tuyển nữa là sự cố gắng vớ vẩn không. Bạn bè người thì du học, người thì có dự án, câu lạc bộ. Mình thì sao, nhạt nhẽo luôn đăm chiêu với những suy nghĩ trong đầu. Chỉ cần một chiếc lá rơi, một câu chuyện đủ cho mình suy nghĩ giết thời gian. Lúc ấy mình thấy nhịp sống của mình thật chậm. Một suy nghĩ vụt qua đầu mình rằng: cứ như vậy, liệu mình có mòn dần mòn dần rồi vụt biến như bọt biển, hay tan trong gió hay không.  Tuy vậy, nghĩ tiêu cực như vậy đấy nhưng mình bỏ qua, mình nghĩ rằng sẽ chẳng sao đâu. Thế rồi chả mấy chốc những suy nghĩ lại đầy dần đầy dần và bùm.. Vỡ vụn và mình trở thành tiêu cực như thế. Nếu ai theo dõi lâu lâu bài viết thì thoảng mình viết r...

MÙA THU CỦA CÂY DƯƠNG

Hình ảnh
  Mùa thu của cây dương Mùa Xuân thì đọc sách Xuân cho nó đúng nhưng mình đã chọn Mùa thu của cây dương. Mùa xuân của sự sinh sôi, mình lại chọn Mùa thu - ngã ba ngã tư cuộc đời, suy tư. Nhưng mình nghĩ kết thúc không phải là tất cả nó là tiền đề để sinh ra cái mới mà thôi. Như nguồn sống đã quay trở lại chẳng hạn. Mình không định nói ra câu chuyện đầy sự riêng tư này của mình nhưng mình vẫn nói trước khi viết. Hồi nhỏ mình sống với một người bà, và bẵng đi một thời gian mình không gặp nữa và cho đến hôm nay mình nghe tin - một cái tin không hề mong muốn, đó chính là người đó mất vì dịch bệnh. Lần cuối mình gặp, người đó khốn khổ vì nghèo, không có tiền thế nhưng mà cái nghèo đói lại không quật ngã sức sống của người đó mà dịch bệnh lại cướp đi. Thâm tâm mà nói để so sánh với người trong sách này thì đó là một sự hơi khập khiễng nhưng không hiểu sao mình lại cầm cuốn sách này. Câu chuyện người bà kia trên chỉ là một cái cớ chứ thực ra cuốn sách là cơ hội để mình khám phá tâm sự của...