Bài đăng

ORGAN MÙA XUÂN

Hình ảnh
[Viết nhanh tại văn phòng – Mùa bận 2022] ảnh: Internet Bức ảnh trên Instagram chụp trong lúc làm việc tại khách hàng, phải nói từ lúc làm thực tập, bước chân vào cái gọi là cuộc sống bắt đầu có công việc. Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần nhưng mình vẫn bị quá tải, đi về mình chỉ nghĩ làm sao để đi ngủ và lắm lúc tự hỏi bản thân có khi nào chán đọc sách rồi không. Và hôm nay máy tính bị cháy sạc, mình sợ job không làm xong, sợ ngồi không trong khi mọi người vẫn làm việc thì mình đã đọc một mạch cuốn sách này. Cuốn sách này mình mất nhiều thời gian để đọc hơn so với hai cuốn trước đó của tác giả, nhưng lại là cuốn mình nhớ hơn cả bởi nhân vật chính có sự tương đồng với mình đôi chút. Chẳng ai muốn mình trở nên phiền muộn, không ai muốn khi đi ngủ lại là những giấc mơ quái vật, không ai muốn bản thân trở nên khó kiểm soát cảm xúc. Ấy thế mà những điều đó đã đến với mình xuyên suốt năm cấp ba, đại học và mới cải thiện mới đây thôi. Hiện tại mặc dù công việc vất vả nhưng mình đã thôi hốt hoảng...

EM LÀ NHÀ

Hình ảnh
Đây là lần thứ 3 mình đọc chuyện này, cả ba lần của mình đều có cảm giác khác nhau. Không biết do mình trở nên khó tính, càu nhàu nên mình đọc cuốn này không quá thoải mái lắm. Có lẽ câu chuyện về yêu đương của mình có quá nhiều thứ khiến mình mất niềm tin, hoặc có lẽ bây giờ tình yêu chưa phải mối bận tâm của mình. Hiện tại mình muốn cho bản thân được nghỉ ngơi sau 4 năm dài học đến mức điên người, yêu thành điên người, không hề cho bản thân một lúc nào nghỉ ngơi. Mình biết rằng mình vẫn lo sợ vì áp lực đồng trang lứa, nhưng nỗi sợ ấy cũng nhỏ thôi. Mình muốn được nghỉ ngơi, cảm nhận nhiều hơn. Truyện mình đọc cảm giác như một cuốn nhật ký của một cô gái đi từ những đau khổ, tổn thương bị phản bội cho đến hạnh phúc, an yên. Mình thích truyện này ở chỗ địa danh nhắc đến trong truyện có thật và ngay trên mảnh đất mình sinh sống và làm việc. Nên đôi lúc mình bỗng nghĩ có khi nào đi qua phố Huế mình sẽ bắt gặp quán bánh của Nguyệt hay trường bách khoa có một người tên Trung hay chăng. Và ...

SOLANIN

Hình ảnh
SOLANIN – tên của một loại chất có thể gây độc ấy thế nó lại là tên bài hát của một nhóm âm nhạc tuổi trẻ nhiều hoài bão và ước mơ. Mình đã chợt nghĩ có khi nào cuộc sống của mình tưởng chừng rất tốt, làm công ty top, hồ sơ đẹp – rất nhiều thứ là mơ ước của mọi người liệu có phải là hạnh phúc hay không. Liệu thật hạnh phúc khi có việc làm công ty tốt, học giỏi, nhiều người yêu mến hay không. Thật sự thật khó trả lời, thế nhưng trong năm đầy biến động này, mình đã từ bỏ tình bạn, từ bỏ người mình đơn phương, từ bỏ việc thi công ty khác, từ bỏ việc học lên cao thời gian này, hơn hết mình muốn mọi người quên mình rực rỡ ở đại học ra sao. Bởi mình muốn đơn giản sống tiếp, sống bình thường. Sống không phải theo ý kiến của ai, cũng như sống khám phá những gì chưa biết. Bởi khi mình đi làm nơi khác, mình đã thấy hóa ra mình cũng chỉ là người nhỏ bé mà thôi. Solanin – cuốn sách mình đã ngần ngại khi đọc bởi mình vốn không hay đọc manga cũng như lâu lắm mình mới cầm trên tay cuốn sách dày n...

TRUYỆN CỔ PERRAULT – CÔ BÉ KHĂN CHOÀNG ĐỎ [MAYBE SPOIL]

Hình ảnh
Dạo gần đây mình quyết định đi tìm câu trả lời rốt cục những câu chuyện được biên soạn trong mấy cuốn chuyện kể bé nghe của mình rốt cục đến từ đâu, có phải những tác phẩm nổi tiếng hay không. Thật bất ngờ hóa ra câu chuyện chú chó trung thành lại là tác phẩm nổi tiếng, thật bất ngờ khi đến giờ mới biết câu chuyện hoàng tử và chim én ấy lại là chuyện của Oscar Wilde, hay mấy câu chuyện như Đôi giày đỏ hóa ra lại được nhào nặn bởi ngòi bút kinh điển Andersen. Hay câu chuyện chú mèo đi hia ấy lại là chuyện kể Perrault. Và mình thấy rất vui bởi hóa ra tuổi thơ mình đã được đẫm mình trong rất nhiều tác phẩm nổi tiếng. Tập sách truyện cổ này của Nhã Nam có 5 câu chuyện, kì lạ là hồi ấu thơ sống trong căn nhà nhỏ chật hẹp, khi mẹ mình dù làm việc rất vất vả vẫn cố gắng mua 1 2 cuốn sách; hay hồi còn sung túc mẹ mình phải đi nước ngoài thường dắt mình đi mua truyện. Hay bố mình đi làm xa mình ở quê, hai chị em đều hóng chờ bố về cuối tuần. Em trai mình từng chờ đến cuối tuần để bố đọc truyệ...

Bà nội găngxtơ

Hình ảnh
Dạo gần đây mình có cơ hội nói chuyện với đồng nghiệp tìm được điểm chung nên mình phấn chấn đọc sách hơn rất nhiều. Đi làm dường như mọi thứ rất mông lung với mình, khi tiền phải chi, việc phải làm, thái độ kĩ năng, rồi cả cái việc sẽ học gì tiếp theo, cuộc đời sẽ đi về đâu…tất cả mơ hồ đối với mình. Nên để có thể bớt căng thẳng một chút mình chọn đọc cuốn này. Cuốn sách này là cuốn sách lần đầu mình đến chính cửa hàng Nhã Nam. Nhớ hồi cấp ba, mình rất muốn tự đi mua. Vì chỉ có lúc mua sách, đọc sách mình mới thấy sự tồn tại của mình mới có ý nghĩa một chút. Bà – mình tự nhớ lại tuổi thơ của mình thì thời gian của mình ở với bà rất ít. Và hai ba tháng vừa rồi, nhà mình mới có dịp tổ chức cho bà ngoại mới mất. Đứng trước linh cữu được lấy ra từ lò thiêu, kí ức của mình lộn xộn, dường như mình chả nhớ gì cả. Đến khi chiếc linh cữu hạ xuống, trên trời một đàn chim bay qua. Mình mới ngợ ngợ thoát khỏi trạng thái mông lung, là nhận ra mình chả còn cơ hội gặp nữa, cơ hội để ăn món cực k...

Tắt đèn

Hình ảnh
  Ai hay nói chuyện với mình thì có lẽ biết mình thích Nam Cao hơn cả. Nhưng con đường để đến với những câu chuyện của Nam Cao thì lại lại qua cột mốc Tắt đèn – Ngô Tất Tố. Mình đọc lần này là lần thứ ba thứ tư rồi, và mỗi lúc mình đọc thì mình lại nhận ra sự thật: Hình như mình đã đọc như không đọc, mỗi lần đọc mình đều thấy mới. Ở các lần đọc trước, mình dựa trên những cái gì được học. Còn hiện tại tâm thế của một người kết thúc học văn cũng lâu lại rất khác Tắt đèn, khi đèn tắt đồng nghĩa là bóng tối bao trùm, ánh sáng nhỏ bé cũng mất đi. Nhưng cơn gió nào làm đèn tắt, ai đã làm cho đèn tắt đi để bóng tối bao trùm. Ai tắt đi từng chút một ánh sáng của những người nông dân nghèo. Vì đâu phải tạm tắt đi tình thương con mà dứt lòng bán con, vì đâu dập tắt đi tình cha con để đi đến cái kết là bán con bán chó, vì đâu mà dập tắt đi sự hiền lành vô lo để rồi quay cuồng với sưu thuế. Tắt đèn, có phải tắt đi sự tăm tối để rồi chờ một ánh sáng mới hơn soi rọi vào những kiếp lầm than. ...

15 CHUYỆN CỔ MIỀN BĂNG TUYẾT

Hình ảnh
  Mỗi cuốn sách của mình thường đều có ngày tháng và chữ kí người tặng. Hiện tại với người kí ức mờ nhạt, đối với mình dòng chữ yêu thương ấy dù rất ngắn từ mẹ mình luôn khiến mình thấy bình yên. Và dòng chữ tặng con gái yêu của mẹ - luôn là một dòng sông mát lành đối với mình. Khi mình còn bé, còn ở nhà cũ. Sau những đổ vỡ ở xứ người, mẹ - mình và em lóc cóc ở căn nhà cũ. Dù có rất nhiều chuyện phức tạp xảy ra nhất là đồng tiền, nhưng mẹ mình vẫn luôn cố gắng có một ngày dắt mình đến siêu thị. Với mình khi ấy cái siêu thị BigC xanh và siêu thị Intimex luôn là một thế giới tràn ngập màu sắc trong mắt mình. Bên cạnh BigC là cái siêu thị Parkson, và với tất cả sự tự ti của mình, mình thường không dám bước chân vào đó. Trong một lần, với tất cả sự hoài niệm ở xứ sở bạch dương mẹ mình mua cho mình cuốn sách này. Mặc dù ở xứ sở đó đã từng có biến cố rất lớn với mình, nhưng trong mình chưa bao giờ tồn tại cảm giác ghét bỏ với đất nước đó. Ngược lại, tất cả những gì liên quan đến xứ sở đó...