Bài đăng

[2023] 15/35 – KHU VƯỜN BÍ MẬT

Hình ảnh
Mình chợt nhận ra bốn ngày nữa là cuốn sách này chính thức ở cạnh mình được 7 năm, cũng gần khoảng thời gian mình mở tài khoản IG review những cuốn sách mình đọc. Như một phép màu vậy, mình vẫn cảm giác như thế khi đến giờ dù đã bỏ rất nhiều sở thích nhưng đọc và viết về những cuốn sách mình đọc vẫn còn là công việc mình vẫn thực hiện cho đến bây giờ. Mình đã từng viết bài bỏ văn, thực ra mình bỏ việc dạy ai đó học, mình bỏ ý nghĩ rằng mình sẽ giúp đỡ ai đó học văn vì mình cảm thấy mình nhận không nổi, mình đơn giản chỉ là viết và viết những gì mình cảm thấy thôi. Cảm xúc thực sự vẫn vẹn nguyên khi mình đọc cuốn này, và đấy như một phép màu lan tỏa đến mình, lòng mình xao động khi nhớ lại ngày ấy mình đã mua cuốn sách ấy như nào, đã đọc nó ra sao. Tự dưng mình nhớ ngày ấy, một cô bé lúc nào cũng đi đến Nhã Nam Tô Hiệu, với cái áo Sư phạm màu xanh rong ruổi trên những chuyến xe bus.  “Thoạt đầu, con người luôn từ chối tin tưởng rằng một điều mới lạ nào đó có thể được thực hiện, rồ...

[2023] 13+14 – CHÚ RÙA ALFIE & NGÓN TAY THẦN KỲ

Hình ảnh
Hôm nay thì về con người với cái cốt cách nhà quê xưng mình rồi đây. Mình bắt đầu để ý đến Roald Dahl khi đọc cuốn Charlie và nhà máy Socola, mình lại càng vui hơn khi NXB Kim Đồng đã dịch ra khá khá các câu chuyện của ông. Mình cảm thấy rất may mắn vì có cơ hội được đọc, khi đọc hai tập sách ngắn này nó không chỉ đơn giản là mặt giấy và con chữ. Những con chữ, tình huống giọng điệu đã hiện hữu trước mắt mình, nó không đơn thuần là mặt giấy mà giống như mình đang ngồi trước một cái ti vi và xem hai tập phim hoạt hình. Ngón tay thần kỳ, một câu chuyện đính kèm nhưng hình vẽ rất dễ thương về một cô bé có ngón tay thần kỳ. Câu chuyện gần gũi và mình yêu thích bởi ngày hồi bé mình cũng đã từng mong muốn trở thành một cô tiên xinh đẹp, có đũa thần có đôi bàn tay diệu kỳ. Mình đã từng ngắm đôi bàn tay mình và thầm mong nó có thể hóa phép theo ý muốn, Roald cũng không viết nhân vật chính trong câu chuyện từ đâu có phép thuật, hay tên gì, phép thuật xuất phát từ đâu. Gấp sách lại, đó vẫn là...

[2023] 12/35 - THƯƠNG NHỚ MƯỜI HAI - TẢN MẠN

Hình ảnh
  Thương nhớ mười hai và tản mạn, mọi khi bài viết nào cũng xưng mình, nay tự dưng lại muốn xưng “tôi”. Chữ mình tôi hay dùng vì thấy nó gần gũi với người đọc, thấy thân thương với ai yêu thích mấy cái văn xàm của tôi (nếu có), nhưng hôm nay tôi lại muốn dùng cái chữ tôi. Cái chữ mà tôi quyết tâm trốn không dùng sau khi rời ghê nhà trường, rời mấy cái bài thi vì thấy nó trang trọng quá. Ấy vậy hôm nay, tôi lại muốn phá lệ dùng cái chữ tôi mà xưng với người đọc vì, bỗng thấy chắc chỉ cái tôi này mới nói hộ được tiếng nói của tôi, mới thể hiện được “cái tôi” của bản thân, mới thể hiện sự trân trọng của tôi cho cuốn sách này. Sống lại hẳn một năm, càng thời gian về sau, hình như đầu tôi thêm được tri thức nhân loại nên thấy tôi sống hơi vội. Bạn bè nói cái câu “bán thân cho tư bản” gán cho tôi âu cũng đúng, bán thân cho tư bản nên bán luôn cả hồn. Hồn tôi lúc nào cũng luật với thông tư, số liệu với văn bản, dần dà tôi bớt đi sự nhẫn nại và cảm thông với người khác. Ban đầu, tôi nghĩ r...

[2023] 11/35 - HẠ ĐỎ

Hình ảnh
Thực ra mình vốn là người không thích đọc dở cuốn này mà đã đổi cuốn mới, thế mà mình đang đọc dở cuốn Thương nhớ mười hai của nhà văn Vũ Bằng, mình đã chuyển sang đọc cuốn này. Cuốn này chưa đến 200 trang, mình đọc trong một buổi tối. Cuốn này đọc cũng khá đúng dịp, khi đang mới chớm hè. Cá nhân mình vốn không thích mùa hè, vì tiết trời của hè khiến mặt mình lúc nào cũng khó chịu (có ai cũng như mình không) thế nhưng loài hoa mình thích phải tầm tháng 5 mới nở đó là bằng lăng, mùa của chia tay của học trò. Khi sắc tím bằng lăng đã điểm, là thời điểm của những mùa bế giảng, năm nay là năm đầu tiên mình đón mùa hè khi không còn trên ghế nhà trường, mình chưa biết cảm giác đó thế nào nữa. Mở đầu câu chuyện là không khí ôn thi của trò lớp 9 tên Chương, ôn thi đến gầy người nên về quê nhà dì Sáu đổi gió. Đoạn này lại khiến mình nhớ mình của những năm lớp 9, mình ôn thi vất vả hơn cả mình ôn thi đại học vì mình ôn thi vào hai chuyên: chuyên Anh và chuyên Văn. Mình thì chẳng chắc chắn điều g...

[2023] 10/35 - TÂM HỒN CAO THƯỢNG (NHỮNG TẤM LÒNG CAO CẢ)

Hình ảnh
Đã quá lâu rồi mình mới đọc cuốn sách tuyệt đẹp này, mình đã suy nghĩ rất nhiều khi đọc nó. Bởi mình mới hết mùa bận, mình mang theo một tâm trạng u ám ngổn ngang rất nhiều dự định, mình cũng vượt qua tình trạng tâm lý hiện tại của mình. Mình tự hỏi, liệu mình sẽ lại tìm một cuốn sách hài hài một chút trước rồi mới đọc hay ngược lại hay như thế nào, nhưng mình đã chọn đọc luôn nó. Và chính mình đã bị cuốn vào nó, cuốn vào thế giới đầy êm dịu, được du dương trong một cuốn sách có hùng ca, có bản nhạc du dương về tình yêu thương, và có những giai điệu yêu thương vượt qua biên giới, qua bên kia bán cầu.  Cuốn sách được viết dưới dạng nhật ký của cậu học trò Enrico trong suốt một năm học với những kỉ niệm từ thầy cô, bạn bè, và cả những chuyện ở ngoài đường mà cậu nhìn thấy. Không chỉ đơn thuần là ghi chép những sự vật, sự việc mà cậu ghi lại những cảm tưởng của chính mình. Trong cuốn nhật ký đó còn có những truyện ngắn đọc hàng tháng mà thầy giáo cho chép và đọc trên lớp, những lá thư...

[2023] 9/35 - CÔ HỌC TRÒ GIỎI GIANG

Hình ảnh
Trên dưới năm sáu lần mình đã đọc cuốn sách này và lần nào đọc mình đều không thấy chán. Mình được mua cuốn này khi mình còn ở Hải Phòng, mẹ mình có đi đám cưới người bạn cùng lớp. Trong mắt đứa trẻ chỉ tối ngày đi học về nhà và chơi trong con ngõ nhỏ, thủ đô là điều gì rất xa xôi, cho đến cả hiện tại mình làm việc ở nội thành mình vẫn luôn thấy Hà Nội đầy màu sắc và đầy bí ẩn với mình. Dường như mình đã vô số lần thấy mình không hợp khi ở đây bởi mình quê và có khi còn đọc sai tên một số nhãn hiệu. Những vấn đề cỏn con ấy với mình sẽ tạm quên khi đọc cuốn sách này. Qua dòng chảy của thời gian, cuốn sách vẫn luôn yên vị một góc trên giá sách của mình, luôn theo dõi quá trình trưởng thành đầy chông gai của mình. Hồi bé mình đọc nó mình thích, vì nó hài, vì nó viết về những cô cậu cũng chỉ bằng tuổi mình. Lớn dần, khi mình đã trải nghiệm nhiều hơn, cuốn sách lại đem đến cho mình suy nghĩ về giáo dục, hài mà châm biếm, châm biếm mà hài để người ta cười, và khi cười chợt giật mình nghĩ có ...