Bài đăng

[2023] 17/35 - CÔNG TỬ NHỎ FAUNTLEROY

Hình ảnh
Mình đã định gác lại một thời gian nữa mới đọc nốt cuốn này, ấy vậy không hiểu sao mình chỉ định đọc thử vài trang thôi, đọc thử kiểu gì xong cuốn quá và giờ đang viết bài về cuốn sách xinh xắn này đây. Đây là cuốn truyện thiếu nhi đầu tiên của nữ văn sĩ Frances Hodson Burnett, thật may mắn vì mình có trong tay cuốn sách đầu tiên của nữ văn sĩ mình yêu thích. Dĩ nhiên, khách quan mà nói, bản thân mình đánh giá cốt truyện, văn phong, miêu tả có thể nó sẽ chưa thể khiến mình thu hút như hai cuốn trước đó nhưng đây cũng là một cuốn sách đáng đọc. Để rồi lại một lần nữa, ta lại say mê những lâu đài, trang viên tuyệt đẹp của Anh, về một thiếu niên quả cảm trong trẻo và thiện lương. Cedric Errol, một cậu bé được sinh ra tại Mỹ nhưng mồ côi cha từ sớm, nhưng cuộc sống không phải quá khắc nghiệt với cậu khi cậu may mắn được dạy dỗ bởi một người mẹ xinh đẹp và đức hạnh. Không những vậy, xung quanh cậu có những người bạn với mọi độ tuổi, cậu bé đánh giày Dick, ông bán hiệu tạp hóa Hobbs. Cậu l...

[2023] 16/35 - CÔNG CHÚA NHỎ

Hình ảnh
Thực ra mình vẫn thích xếp nó vào văn học Anh nên tại bài viết này mình vẫn xếp nó tại nhãn văn học Anh Mình đã kết thúc cuốn sách này nhanh hơn những gì mình nghĩ, ban đầu mình cho rằng có lẽ phải đến tuần sau mình có thể đọc hết để lên bài. Và mọi khi mình có thể nghĩ mình sẽ viết những luận điểm gì cho bài viết của mình nhưng đến cuốn này mình đã phải nghĩ thật lâu vì chưa biết sẽ bắt đầu từ đâu. Cuốn sách này có ý nghĩa với mình, mình đã từng đọc nó năm 2015 – năm đầu tiên mình lên cấp ba hay mình mười lăm tuổi. Chính cuốn sách là sự khởi đầu để mình đọc những cuốn sách cổ điển. Và hoàn cảnh của mình lúc ấy – mình một cô bé chỉ quanh quẩn dưới vòng tay an toàn của ông và bố mẹ lại đi những chuyến xe dài, tự mình khám phá con đường đầy cám dỗ ở nội thành. Chính những trang văn này đã khiến những buổi trưa của mình ý nghĩa từ đó.  Sara Crewe – một đứa trẻ lên bảy vượt Ấn Độ xa xôi để đến học tại trường nữ ở Anh, đây là một người mình cũng không biết mình nên gọi cô là một cô bé...

[2023] 15/35 – KHU VƯỜN BÍ MẬT

Hình ảnh
Mình chợt nhận ra bốn ngày nữa là cuốn sách này chính thức ở cạnh mình được 7 năm, cũng gần khoảng thời gian mình mở tài khoản IG review những cuốn sách mình đọc. Như một phép màu vậy, mình vẫn cảm giác như thế khi đến giờ dù đã bỏ rất nhiều sở thích nhưng đọc và viết về những cuốn sách mình đọc vẫn còn là công việc mình vẫn thực hiện cho đến bây giờ. Mình đã từng viết bài bỏ văn, thực ra mình bỏ việc dạy ai đó học, mình bỏ ý nghĩ rằng mình sẽ giúp đỡ ai đó học văn vì mình cảm thấy mình nhận không nổi, mình đơn giản chỉ là viết và viết những gì mình cảm thấy thôi. Cảm xúc thực sự vẫn vẹn nguyên khi mình đọc cuốn này, và đấy như một phép màu lan tỏa đến mình, lòng mình xao động khi nhớ lại ngày ấy mình đã mua cuốn sách ấy như nào, đã đọc nó ra sao. Tự dưng mình nhớ ngày ấy, một cô bé lúc nào cũng đi đến Nhã Nam Tô Hiệu, với cái áo Sư phạm màu xanh rong ruổi trên những chuyến xe bus.  “Thoạt đầu, con người luôn từ chối tin tưởng rằng một điều mới lạ nào đó có thể được thực hiện, rồ...

[2023] 13+14 – CHÚ RÙA ALFIE & NGÓN TAY THẦN KỲ

Hình ảnh
Hôm nay thì về con người với cái cốt cách nhà quê xưng mình rồi đây. Mình bắt đầu để ý đến Roald Dahl khi đọc cuốn Charlie và nhà máy Socola, mình lại càng vui hơn khi NXB Kim Đồng đã dịch ra khá khá các câu chuyện của ông. Mình cảm thấy rất may mắn vì có cơ hội được đọc, khi đọc hai tập sách ngắn này nó không chỉ đơn giản là mặt giấy và con chữ. Những con chữ, tình huống giọng điệu đã hiện hữu trước mắt mình, nó không đơn thuần là mặt giấy mà giống như mình đang ngồi trước một cái ti vi và xem hai tập phim hoạt hình. Ngón tay thần kỳ, một câu chuyện đính kèm nhưng hình vẽ rất dễ thương về một cô bé có ngón tay thần kỳ. Câu chuyện gần gũi và mình yêu thích bởi ngày hồi bé mình cũng đã từng mong muốn trở thành một cô tiên xinh đẹp, có đũa thần có đôi bàn tay diệu kỳ. Mình đã từng ngắm đôi bàn tay mình và thầm mong nó có thể hóa phép theo ý muốn, Roald cũng không viết nhân vật chính trong câu chuyện từ đâu có phép thuật, hay tên gì, phép thuật xuất phát từ đâu. Gấp sách lại, đó vẫn là...

[2023] 12/35 - THƯƠNG NHỚ MƯỜI HAI - TẢN MẠN

Hình ảnh
  Thương nhớ mười hai và tản mạn, mọi khi bài viết nào cũng xưng mình, nay tự dưng lại muốn xưng “tôi”. Chữ mình tôi hay dùng vì thấy nó gần gũi với người đọc, thấy thân thương với ai yêu thích mấy cái văn xàm của tôi (nếu có), nhưng hôm nay tôi lại muốn dùng cái chữ tôi. Cái chữ mà tôi quyết tâm trốn không dùng sau khi rời ghê nhà trường, rời mấy cái bài thi vì thấy nó trang trọng quá. Ấy vậy hôm nay, tôi lại muốn phá lệ dùng cái chữ tôi mà xưng với người đọc vì, bỗng thấy chắc chỉ cái tôi này mới nói hộ được tiếng nói của tôi, mới thể hiện được “cái tôi” của bản thân, mới thể hiện sự trân trọng của tôi cho cuốn sách này. Sống lại hẳn một năm, càng thời gian về sau, hình như đầu tôi thêm được tri thức nhân loại nên thấy tôi sống hơi vội. Bạn bè nói cái câu “bán thân cho tư bản” gán cho tôi âu cũng đúng, bán thân cho tư bản nên bán luôn cả hồn. Hồn tôi lúc nào cũng luật với thông tư, số liệu với văn bản, dần dà tôi bớt đi sự nhẫn nại và cảm thông với người khác. Ban đầu, tôi nghĩ r...

[2023] 11/35 - HẠ ĐỎ

Hình ảnh
Thực ra mình vốn là người không thích đọc dở cuốn này mà đã đổi cuốn mới, thế mà mình đang đọc dở cuốn Thương nhớ mười hai của nhà văn Vũ Bằng, mình đã chuyển sang đọc cuốn này. Cuốn này chưa đến 200 trang, mình đọc trong một buổi tối. Cuốn này đọc cũng khá đúng dịp, khi đang mới chớm hè. Cá nhân mình vốn không thích mùa hè, vì tiết trời của hè khiến mặt mình lúc nào cũng khó chịu (có ai cũng như mình không) thế nhưng loài hoa mình thích phải tầm tháng 5 mới nở đó là bằng lăng, mùa của chia tay của học trò. Khi sắc tím bằng lăng đã điểm, là thời điểm của những mùa bế giảng, năm nay là năm đầu tiên mình đón mùa hè khi không còn trên ghế nhà trường, mình chưa biết cảm giác đó thế nào nữa. Mở đầu câu chuyện là không khí ôn thi của trò lớp 9 tên Chương, ôn thi đến gầy người nên về quê nhà dì Sáu đổi gió. Đoạn này lại khiến mình nhớ mình của những năm lớp 9, mình ôn thi vất vả hơn cả mình ôn thi đại học vì mình ôn thi vào hai chuyên: chuyên Anh và chuyên Văn. Mình thì chẳng chắc chắn điều g...