Bài đăng

[2023] 42/35 - HẸN NHAU PHÍA SAU TAN VỠ

Hình ảnh
Cá nhân mình khi đi hiệu sách, cuốn sách này sẽ luôn là sự cân nhắc cuối của cuối cùng nếu mình còn dư lại tiền, không phải mình có ý gì tiêu cực mà những cuốn sách hơi hướng tản văn lại có nhan đề khiến mình thấy hơi ủy mị sẽ không là lựa chọn của mình. Cuốn này mình được một người bạn tặng, cũng khá lâu nhưng mãi gần đây mình mới có ý định đọc nó, đó là lúc người yêu cũ tự dưng gọi mình lại, và cũng tự dưng hiện lên trên bài post năm xưa còn chiếc bình luận mình tag một người bạn cũ. Mình bỗng thấy lạ, lạ không phải vì tự dưng họ xuất hiện, mình lạ vì cái cảm giác đau đớn của trước kia không còn, tự dưng mình chẳng thể hiểu được trí nhớ của mình còn tốt không vì thực lòng mình không thực sự nhớ ra họ là người thế nào. Mình chỉ biết rằng họ đơn thuần là người từng chơi với mình. Cuốn sách của An mình đọc suốt ba ngày thì lúc đọc toàn là lúc mưa, mưa rất ồn – phải nói là cơn mưa mùa hạ thực sự rất ồn đối với mình, mình đọc cuốn sách này khá khá cảm thấy đọc đã rất lâu bởi từng trang ...

[2023] 41/45 - THANH ĐỒNG QUỲ HOA

Hình ảnh
Mình đọc quyển sách này khi trời đang tối sầm, mây đen đang kéo tới như chực vồ lấy thành phố này hay cuốn mình đi. Nhưng cái tiết trời kinh khủng ấy bỗng chốc đứng sang một bên trong long mình để nhường chỗ cho cuốn sách này. Hồi đó, vào năm 17 tuổi hay 16 gì đó, bạn mình và mình rủ nhau trốn học tiết sinh hoạt cuối vì hai đứa mệt mỏi vì toán quá mà đi, lúc ấy dắt mình vào hiệu sách Fahasha, mình ngay từ khi ấy đã bị cuốn hút bởi cuốn sách này. Ngay từ nhan đề đã khiến lòng mình dịu lại nhưng mãi đến khi hiệu sách Cá Chép Hà Nội mở mình mới mua về. Mình mua nó ngay từ ngày đầu hiệu sách Cá chép mở nhưng mình đọc nó khi Cá Chép đã chỉ còn trong kí ức của mình.  Thanh Đồng Quỳ Hoa trong ấn tượng của mình ban đầu là nó đem đến cho mình một cảm giác rất dễ chịu, trong lành nhưng cũng thật đầy khắc khoải. Thanh Đồng Quỳ Hoa chính là bức điêu khắc, là hình ảnh chấp niệm suốt một đời của bố Quỳ Hoa. Thanh Đồng là thảm cỏ xanh, Quỳ Hoa là hoa hướng dương. Thảm cỏ xanh nơi nuôi dưỡng nhữ...

[2023] 40/35 - SỢI TÓC

Hình ảnh
Trong những năm tháng trên ghế nhà trường, cụ thể là cấp ba, mình từng ê a như một câu thần chú về nhà văn là: Gió đầu mua, Nắng trong vườn và Sợi tóc. Ấy vậy mãi đến khi từ một cô bé mái tóc dày đến thành người rụng một đống tóc vì tuổi trưởng thành đi làm hay cũng do cái con virus mà bây giờ mới đọc. Nhưng tự dưng thấy rằng, thì ra bây giờ cũng chưa muộn, vì trải đã mới hiểu được. Phải trải đã mới thấy được cái bóng tối rặng tre, phải trải đã mới ngẫm được cái giây phút mong manh tựa sợi tóc về cái thiện – cái ác. Lần mò như một đứa học sinh cấp ba ngày xưa, cứ khi nào học về tác giả nào lại đi tìm một hai cái nhận định, bỗng thấy cái này: “Biết bao kẻ đã vẽ ra trong tưởng tượng của mình về một thế giới khác, để hằng ngày làm những cuộc phiêu du vào chính cái thế giới mình vẽ ra.” Tưởng tượng của Thạch Lam nhưng thực ra vẫn ở trên cái nền sự thật, và cái nền đó lại được chắc chắn bởi một lòng tin yêu con người, tin tưởng trong cái bóng tối đang bào chùm trọn nuốt lấy nhân vật vẫn c...

[2023] 39/35 - PHÉP MÀU CỦA MÈO CON

Hình ảnh
Cuốn sách này luôn có gì đó đặc biệt với mình, mùi của nó mang hơi thở của thời gian. Mùi đó mang theo năm tháng mình sống rất vui vẻ ở nhà ông ngoại, cũng rất vui khi được sống trong cái xóm lao động nhỏ nhỏ trước đây, và từ cái xóm lao động nhỏ ấy mình được chuyển lên Hà Nội. Dù không khí Hà Nội khiến có đầy hoa lệ, rực rỡ thế nào đi nữa thì ở cái cuốn sách này luôn khiến mình nhớ năm tháng vui vẻ của trước kia. Nhớ những năm ấy, khi bố mẹ mình vẫn còn dư dả thường dắt mình đi mua sách và đồ chơi, hồi đó mình không hề thích đọc tiểu thuyết chỉ muốn đọc sách có nhiều hình, nên cuốn sach này dường như rơi vào quên lãng. Chứ thực ra nó là người bạn tiểu thuyết đầu tiên của mình có, và nó cũng là cuốn sách mở đầu cho cái tài khoản viết về sách này của mình. Truyện viết về cuộc phiêu lưu đi tìm lại người ông hiền lành của con mèo Cháu Ông, một con mèo vốn dĩ được sống sung sướng được che chở bởi tình yêu của ông bà nhưng rồi biến cố xảy ra bị lạc mất nhà, cậu cũng hai người em – một mèo...

[2023] 38/35 - TRẮNG

Hình ảnh
 Trắng – Han Kang Mình đọc vào sáng chủ nhật, Cùng bản Sonata số 14 Và một tâm hồn rỗng Thực ra mình đã muốn đọc cuốn này lâu hơn rồi nhưng chẳng hiểu sao lúc ấy đọc mấy lời giới thiệu đằng sau rồi đọc một vài đoạn đầu, mình lại không thể đọc nổi vì mình không sẵn sàng nhìn thấu lại mình, cũng không sẵn sàng đối mặt nếu những kí ức lại quay về hoặc những bất ổn trong cơ thể của mình đã cố giấu đi bằng công việc và tự lừa dối bản thân lại hiện rõ lên. Khi bác sĩ lấy ven, mình bị tím. Trông cũng buồn cười, và da mình trắng nên cái mạch rất nhỏ điểm đến của nó là chỗ lấy ven hiện lên rất rõ. Một màu trắng kèm cái mạch xanh kia là mình vẫn còn sống hay da thịt mình đã tan dần vì cái ch.ế.t. Mình đã linh tinh nghĩ vậy và bỗng chốc như một sự vô thức, mình đọc cuốn này. Tốt nhất là đừng có cố gắng gợi xem cái câu từ này là sao, cố gắng nghĩ xem tác giả dùng cái nghệ thuật gì để tả làm cái gì cả, đọc thôi. Và đây là cuốn sách mình chẳng biết sẽ lấy trích đoạn nào, cũng không có ý đị...

[2023] 37/35 - CHỜ GIÓ LÊN

Hình ảnh
Lúc mình kết thúc cuốn này là đã 7h tối hơn, quán cà phê vắng lặng. Tự dưng nghĩ Trình Vũ Mông còn không dám thuê xe có chỗ ngồi tử tế, còn mình dám bỏ quách tiền ra ngồi vì ở quán cà phê mới ngấm nổi tập trung. Một đứa mới ban trưa còn tự trách dám không thèm mang cơm mà ăn ngoài thế mà ban chiều đã lại bỏ tiền ra ngồi quán. Tự dưng thấy cái lối suy nghĩ tủn mủn ấy của mình có phần tương đồng với nhân vật trong sách. Mình biết là hơi nhàm, nhưng vẫn phải nhắc lại rằng sau 7 năm gì đấy mình mới đọc lại cuốn này, hay nói cách khác bài lên là một cuốn sách rất lâu rồi và cho đến bây giờ mình mới thấm thía mà hiểu.  Sự thật và thiên chức người cầm bút viết văn hoặc viết báo? Vũ Mông là một cây viết về ẩm thực cho dù chưa đến đó tận hưởng thật thì cô cũng có thể viết được, cho dù hoàn cảnh có hơi tồi tàn món ăn có thể không sang nhưng từ sự sáng tạo của cô thì cũng có thể. Thực ra cái này theo khía cạnh nào đó không có vấn đề, vì nhiều khi nhu cầu của con chữ cũng chỉ cho mục đích ...

[2023] 36/35 - NHÓC TÌ TỶ PHÚ

Hình ảnh
Khi kết thúc mục tiêu 35 cuốn sách, với mình không phải cảm giác chiến thắng rồi dừng lại trái lại là sự phấn khích. Mình có thể làm được và hơn thế nữa, mình có thể đọc lèo 30 cuốn sách hết một năm năm ngoái thì năm nay (hơn tí) nửa năm mình đã đọc xong 35 cuốn tức là giới hạn của mình có thể cao hơn. Dĩ nhiên không phải là đọc đắm đuối cho xong mà mình vẫn đọc tốc độ như thế và khả năng như thế. Cuốn sách này của David không mới lắm và dĩ nhiên nó không giống cuốn khác, nhưng điểm chung giữa các cuốn sách đó chính là sự kết nối giữa những người bạn, sự kết nối giữa cha mẹ và con cái. Tiền, dĩ nhiên mình có rất nhiều ý tưởng nếu mình có nhiều tiền và đương nhiên cuộc sống của mình tốt hơn khi có tiền. Và khó ai phủ nhận tiền đem lại cho chúng ta cái gì, chúng ta dù không thích sự quyền uy của tiền nhưng không thể phủ nhận chúng ta đi làm để có tiền công, từ tiền công chúng ta mua sắm và duy trì cuộc sống. Ít tiền thì tiêu kiểu ít tiền mà nhiều thì tiêu kiểu khác. Mình không phủ nh...