Bài đăng

[2023] 51/35 - MÓN HÀNG QUÝ GIÁ NHẤT

Hình ảnh
  Một sớm chủ nhật Một bài hát mang tên Kukuska Một cuốn sách mở đầu là Ngày xửa ngày xưa với tông bìa trắng Trắng như một tâm hồn của một đứa trẻ thơ, trắng như một màu tang tóc bàng bạc phủ khắp các con phố nơi có những kẻ sống khốn khổ, trắng như lớp tuyết dày phủ lên những con tàu, phủ lên đầu người. Và có lẽ trắng như những cái x.á.c lõa lồ nằm trôi nổi, không người thân nơi c.h.i.ế.n tranh, hay trắng như những cái đ.ầ.u trọc lóc đầy ảm ảnh chăng. Nếu nó là câu chuyện cổ tích, vẫn sẽ tin rằng nó là câu chuyện cổ tích. Nhưng cổ tích nào không vun trồng từ mảnh đất của hiện thực, vì cổ tích cũng từ con người – từ sâu thẳm tâm trí con người mà vun nó lên. Và đôi khi người ta viết về chính nỗi đau, hồi ức sâu thẳm đau đáu của mình qua câu chuyện cổ tích, ấy là Jean-Claude Grumberg. Cái hiện thực mà là mảnh đất vun trồng cho câu chuyện cổ tích này, được khéo léo tạo ra dưới hình ảnh con tàu – một bức tường của hai thế giới. Trong khi trên chuyến tàu ấy là người đàn ông mang t...

[2023] 49 + 50 - Vợ chồng lão Twit & Thần dược của George

Hình ảnh
Cái ảnh chụp chính là cái nơi mình lăn lê bò toài ra đọc hai cuốn này, cả tuần (à đâu cả tháng) mình cứ bị bận rộn đến mức không thể tỉnh táo ra mà mở sách. Nhưng lại không muốn phá bỏ thói quen đọc sách chỉ vì một hai tuần nên cố gắng chọn cuốn sách vừa phải để đọc. Dĩ nhiên là sách của bác Roald rồi.  Hai cuốn sách này kỳ lạ đều là chuyện về người già, đôi vợ chồng già và người bà ngoại của George. Đôi vợ chồng lão Twit thì ham ăn, tính tàn bạo và không mấy thân thiện. Mình chú ý đoạn này: “Khi con người có những ý tưởng xấu xa, nét mặt sẽ biểu lộ ngay. Và rồi những ý tưởng xấu xa cứ xuất hiện đều đặn từng ngày, từng tuần, năm này qua năm nọ thì gương mặt sẽ trở nên càng ngày càng xấu theo. Đến một lúc nào đó nó xấu tới nỗi không ai dám nhìn nữa”. Vợ chồng lão Twit vốn dĩ sinh ra có lẽ không hề xấu nhưng lâu dần những suy nghĩ tủn mủn, xấu xa và tàn bạo tích tụ dần đến mức trong đầu họ chỉ nghĩ đến những gì tồi tệ nhất, ích kỷ nhất thậm chí không thể nhìn được đâu là đúng, đâu ...

[2023] 48/35 - LŨ TRẺ LÀNG ỒN ÀO

Hình ảnh
Đáng lẽ ra mình sẽ đọc một loạt tác phẩm của bác Takuji cho tháng 9 đẹp đẽ này nhưng lại lỡ hẹn, thay vào đó mình chọn mở màn là một loạt câu chuyện thiếu nhi, cụ thể là tuần trước mình đọc Charlie và chiếc thang máy bằng kính; tuần này mình đổi gió đến một nhà văn cũng viết truyện thiếu nhi khác đến từ Thụy Điển (nếu ai hay theo dõi mình lâu thì chắc biết mình lên khá khá bài từ Roald Dahl và David Walliams mà chưa bao giờ viết bài tử tế sách của bà). Nhìn chung cuốn này là một cuốn sách có giọng văn rất nữ tính, dịu dàng và trong trẻo. Không gian câu chuyện là làng quê ở Thụy Điển hoặc cũng có thể ở nơi khác (thường thì mình đọc tác phẩm thiếu nhi, mình thường không cố gắng gắn nó ở địa điểm cụ thể nào), bởi mảnh đất tuổi thơ là một thế giới thần tiên đầy mộng mơ. Câu chuyện là chuỗi những ngày tháng nghỉ hè của 6 đứa trẻ, nhà Bắc, Nhà Giữa và nhà Nam, hai chị em gái – một cậu trai – ba anh em hai trai một gái. Những đứa trẻ đã có một kỉ nghỉ hè vô lo vô nghĩ với những đồ chơi, trò...

[2023] 47/35 - CHARLIE VÀ CHIẾC THANG MÁY BẰNG KÍNH

Hình ảnh
Mình thấy lạ rằng sao phần này lại chưa được lên màn ảnh, hay tại phần 1 đã quá trọn vẹn về phim rồi. Mình mất nhiều thời gian đọc hơn mình tưởng, quả đúng là nếu không thực sự thoải mái không thể bắt đầu một cuốn sách được. Mình đọc nó vào ngày nghỉ lễ cuối cùng, đọc lúc chờ bảo dưỡng xe, đọc lúc buổi tối ngẫm nghĩ sau kỳ nghỉ lễ. Kỳ nghỉ lễ này mình ra ngoài nhiều hơn mình tưởng nhưng rất vui, tự dưng khám phá được mấy cuốn sách đã được phát hành trở lại. Mình tự dưng nghĩ theo hướng thế này, có thể rằng mình may mắn được tiết lộ một câu chuyện ngoài lề khác của Charlie và nhà máy socola. Nếu trong phần 1, giáo dục trẻ em rất quan trọng bởi chỉ một phút lơ là và nuông chiều có thể đi đến những sai lệch về nhận thức. Còn phần này, mình thấy rằng kể cả khi lớn lên rồi, thậm chí qua con dốc cuộc đời ta vẫn luôn cần soi lại mình. Bởi con người mà, cũng có những lúc không tỉnh táo, ta đi trên sợi dây cheo leo hai vách đá tốt và xấu xây xẩm thế nào ta có thể bước hẳn ra ranh giới là một ...

[2023] 46/35 - CÂU CHUYỆN TƯƠNG LAI MÀ TÔI BỎ LỠ

Hình ảnh
Chưa bao giờ hai ngày cuối tuần với mình lại không dậy nổi thế này, ở mùa bận, động lực khiến mình vẫn cố gắng mở mắt và tỉnh táo là deadline, báo cáo và một đống file excel phải làm. Sau mùa bận, chỉ cần mình nghỉ ngơi một hôm là mình sẽ ổn nhưng tuần này, mỗi khi ngủ mình sẽ ngủ mê mệt và kể cả trong tuần cũng vậy. Mình tự dưng thấy cuộc đời của mình trôi lềnh bềnh như con thuyền không người chèo lại còn bồng bềnh đến mức không thể kéo về. Hai tuần của mình chỉ có làm việc, đến mở máy là sẽ có người hỏi, đôi lúc làm cả những việc mình chưa hiểu sao nó đến, hoặc vốn dĩ trước đây do người khác làm nhưng bỗng dưng mình làm chẳng hạn. Mới tầm tuần trước, mình đâm vào ai đó và có đổ xe, mình không sao nên cũng chả nghĩ gì cho đến tuần vừa rồi tập dáng pose, về mình mới thấy đau người và dĩ nhiên chỗ đau là cái chỗ mình trụ nhiều nhất khi dựng cái xe. Một phần cũng do mình đi làm ngồi nhiều chắc vậy, thêm vào việc gần cả tháng 8 mình có xảy ra nhiều tranh cãi nơi công sở nên về nhà hoặc ...

[2023] 45/35 - SÚP MISO CỦA BÉ HANA

Hình ảnh
Thực ra hai tuần này tâm trạng mình không ổn định, cáu giận bực mình rồi buồn vô cớ, mình cũng khá băn khoăn khi đọc cuốn sách này vì nhỡ đâu đọc xong còn trầm cảm hơn. Ấy vậy mà không, mình đọc xong còn xấu hổ, và tự dưng ngẫm nghĩ lại những nỗ lực của mình trước đây cố gắng sống và tồn tại, mình đang cảm thấy ủa, con người 2 mấy tuổi đầu là mình lại đang không bằng đứa mười mấy trước kia hay sao. Ung thư, đối với tất cả mọi người là cụm từ đáng sợ, dĩ nhiên cả mình, kể cả xuyên suốt cuốn sách là một dư vị ngọt ngào dịu êm của tình cảm gia đình, nhưng nó vẫn không thể thay đổi được trong đầu mình rằng nó là thứ đáng sợ. Hai tuần trước mình có đi khám sức khỏe định kỳ, thực ra trước đó mình cũng có một vài dấu hiệu này nọ không ổn lắm, mình cũng đã nghĩ tích cực là nếu bị thì thôi thì chữa thôi nhưng cho đến khi đến phòng khám, mong muốn sống tốt và không bị gì trong mình trồi lên rất mạnh mẽ, và mình muốn sống và muốn kết quả là ổn. Và đương nhiên là mình ổn, rồi mình thấy rằng đư...

[2023] 44/35 - MÁT MÁT LẠNH LẠNH

Hình ảnh
Mình kết thúc một tuần làm việc hôm thứ 6, mưa tầm tã, mưa trắng cả bầu trời đứng trên tầng 46 thấy một nền trắng mờ mịt. Sấm rung cả tường, tự dưng nghĩ có khi nào sấm sét đánh xong gẫy cả tòa nhà rồi sẽ có vụ việc chấn động Hà Nội hay không. Cuốn sách Mát mát lạnh lạnh trên tay mình đọc là trong khung cảnh ấy, mình kết thúc trang sách cuối cùng khi nền trời đã yên bình, có phải là tiết trời thu đã sắp về hay chăng. Mát mát lạnh lạnh, có thể là cảm giác khi cơn gió nào đó lướt qua da thịt, cũng có thể làn nước bắn vào da thịt hay một cơn mưa ào ạt xối xả bắn vào người làm dịu bớt ngày hè oi bức. Nhưng tự dưng mình nghĩ có khi nào, mát mát lạnh lạnh như có cái gì đó tan vỡ, kí ức, nỗi đau, niềm vui và ám ảnh hữu hình tựa như con nước lạnh lùng xối vào tâm hồn ta hay không. Hay tự dưng mình đang nghĩ mát mát lạnh lạnh tựa như những mảnh vỡ thủy tinh hay không, hay là chính ta đang tan vỡ. Ngay từ cái tên cho đến 24 câu chuyện không đầu không đuôi, đều luôn khiến mình chùng chình đều k...