Bài đăng

[2023] 56/35 - THẾ GIAN NÀY NẾU CHẲNG CÒN MÈO

Hình ảnh
  Đây là cuốn sách của một người bạn tặng cho mình, mình đã tự hứa sẽ đọc thật sớm nhưng mãi một tháng rồi mình mới đọc hết cuốn sách này. Và khoảnh khắc đọc xong cuốn sách này thì cũng là thời điểm cuộc hội thoại của mình và bạn đó là lời cảm ơn. Thực ra mình thấy vui vì đơn thuần mình biết bạn ấy đã tìm được cho mình một người phù hợp và chấp nhận con người của bạn ấy. Cuốn sách này khá đơn giản, có 7 chương tương đương 7 ngày trong tuần. 7 ngày trong tuần là những cuộc ngộ nhận rồi nhận ra rồi lại ngộ nhận của nhân vật chính. Ác quỷ , ác quỷ hiện ra với hình hài của chính người đưa thư nhưng mang một tính cách sắc thái khác. Ác quỷ có thể hiện thân cho sự ích kỉ, một góc tối trong trái tim của con người. Trong truyện này, ác quỷ tin vào việc con người – cụ thể anh bưu tá sẽ bất chấp tất cả, đánh đổi mọi thứ để sống, sẽ để sự ích kỉ lên ngôi. Thực ra điều này, mình hiểu cũng không sai, bởi sự ích kỉ của con người luôn hiển hiện bên trong, như một sự sẵn có, chẳng qua là chúng t...

[2023] 55/35 - OSCAR VÀ BÀ ÁO HỒNG

Hình ảnh
Năm 7 tuổi, mình bắt đầu mơ hồ tự hỏi cái chết là gì, khi nghe âm thanh buồn buồn của một đám tang, khi nghe ông ngoại nói rằng chờ mình cho đi chơi khắp nơi thì chắc đã về linh hải. Lúc ấy, cái chết với mình thật đáng sợ nhưng lại đầy bí ẩn. Năm 9 tuổi, mẹ mình khi mắng cũng sẽ nhắc đến cái chết, khi ấy mình cũng hay xem Phạm Công Cúc Hoa nhìn thấy cảnh địa ngục. Lúc ấy mình nghĩ rằng tuồng như cái chết không hẳn từ bệnh tật về thể xác mà có vẻ như cái chết cũng có thể đến khi trái tim nhiều tổn thương. Mình cũng chẳng ngờ rằng sau này chính mình luôn ám ảnh về cái chết nhiều như thế Những năm tiếp theo, mình luôn bắt đầu mơ những ác mộng, lúc ấy mình cảm giác số phận con người mỏng mảnh thật. Tầm 15 tuổi, mình bắt đầu đọc lần đầu cuốn sách Oscar và bà áo hồng, lúc ấy dường như mình vẫn còn tin vào những điều tốt đẹp, hay buồn vu vơ bởi đơn giản đó chính là tâm tư của con gái mười mấy khi ấy. Mình thực lòng khi ấy cũng không đọc thật kĩ cuốn sách này cho lắm, vì khi ấy mình luôn ngh...

[2023] 54.3/35 - NGƯỜI THẦY ĐẦU TIÊN

Hình ảnh
Nhà văn luôn khiến những câu chuyện mở đầu đầy dịu êm và day dứt. Những câu văn luôn thấm đẫm chất thơ, tình yêu và hi vọng cho đến cuối cùng, thậm chí gấp sách này đặt tay lên lồng ngực, trong tâm trí ta vẫn vang vọng những thanh âm trong trẻo của núi rừng, của những con người bé nhỏ nơi ấy. Nếu Giamilla, tâm trí ta như được thỏa thuê say sưa ở núi rừng, những đám mây và bầu trời xanh cao vời vợi, hay với câu chuyện Cây phong non trùm khăn đỏ, hiện ra trước mắt ta là những con đèo hiểm trở, những con người say sưa lao động thì tại đây tầm nhìn của ta dường như thu nhỏ lại, in đậm trong tâm trí là hình ảnh hai cây phong.  Câu chuyện bắt đầu với đoạn văn mộc mạc và dung dị thế này: “Làng Kurkurêu chúng tôi nằm ven chân núi, trên một cao nguyên rộng có những khe nước ào ào từ nhiều ngách đá đổ xuống. Phía dưới làng tôi là thung lũng Hoàng Thổ, là cánh thảo nguyên Karakh mênh mông nằm giữa các nhánh của rặng núi Đen và con đường sắt làm thành một cái thảm màu băng qua đồng bằng chạy...

[2023] 54.2/35 - CÂY PHONG NON TRÙM KHĂN ĐỎ

Hình ảnh
Nếu ở Giamilia, mình say sưa với diệu vũ hoang dại của sông Kurkureu ngày đêm không ngừng nghỉ thì tại câu chuyện này, như họa vào nhịp điệu của dòng chảy khai phá, những con đèo hiểm trở, và hồ Ixuc-kun trở đi trở lại trong tâm trí của mình.  Hồ Ixuc-kun, những xúc cảm của tuổi trẻ . Vẫn là viết về quê hương thân yêu nhưng nhà văn – như một nhà quay phim tài ba hướng góc quay của mình lên những ngọn đèo hiểm trở. Dòng chảy khai phá tựa nguồn sức mình, sự chuyển mình của lịch sử thấm vào những con đèo, sự chuyển mình đem theo những nhiệt huyết của tuổi trẻ. Chính khung cảnh ăn ngủ cùng nhau ấy, mình lại càng thêm hiểu hóa ra tuổi trẻ của bố mình là như vậy. Kể cả khi có biến cố, trong mắt bố của mình nước Nga vẫn mãi là một khoảng thời gian đẹp đẽ, nơi bố mình đã có những người bạn, cùng ăn cùng ngủ cùng làm việc. Hồ Ixuc-kun trong mắt mình qua câu chuyện này trước tiên, đã chứng kiến những chuyển mình của thời thế, chứng kiến những người cán bộ trẻ tuổi, chứng kiến những chàng tha...

[2023] 54.1/35 - GIAMILIA

Hình ảnh
Không một bản nhạc nào, cũng chả cần một bản nhạc nào như mọi khi để dẫn đưa tôi vào thế giới của quyển sách. Mà chính quyển sách này – bản thân nó đã là một bản nhạc. Từng câu từng chữ tuôn như suối chảy khi rạo rực, khi đê mê, khi trầm lắng tựa một khúc nhạc rót vào tâm hồn. Và cái tên Giamilia – tôi không biết rằng tôi sẽ viết nó là một cái tên về tình yêu, niềm khát khao tự do hay cái tên là một bản nhạc vang vọng trên thảo nguyên bát ngát và rộng lớn.  Ba câu chuyện trong một cuốn sách và hình ảnh tượng trưng cho ba câu chuyện là khác nhau. Câu chuyện Giamilia với hình ảnh trở đi trở lại là con sông Kurkureu dữ dội ôm trọn mảnh đất du mục, chảy dọc những thảo nguyên bao la và rộng lớn. Ngày trước kia, với tôi khung cảnh rung động đến rợn người có lẽ hình ảnh chàng nhân mã ôm cây đàn đàn lên những khúc nhạc xung quanh là khu vườn cỏ xanh hoa trái. Ấy vậy bước qua một giọng văn da diết và tha thiết một tình yêu quê hương trút hết từng con chữ, ngập tràn trong hương thơm cỏ cây...

[2023] 53/35 - DÒNG MÁU CAO QUÝ

Hình ảnh
Khi kết thúc trang sách này, kể cả khi cái kết mình hiểu rằng đây là câu chuyện chứa sự kiện có thật, sau đó mình vội vàng tìm kiếm, những kết quả tìm kiếm gõ một cái đầu mình và nói rằng: đây là nhân vật có thật đó, thì mình vẫn trong trạng thái bồng bềnh giữa hư và thực. Đó là cảm giác mình chưa bao giờ có khi đọc những cuốn sách trước kia hay nói cách khác đây là một trải nghiệm rất rất rất mới khi mình đọc một cuốn sách. Và mình thực sự thích điều này.  Hồi kí nhưng không phải hồi kí, truyện có sự kiện thật nhưng bồng bềnh giữa hai lớp nền hư ảo, dù câu chuyện ấy kí ức của đứa trẻ 6 tuổi sống thiếu vắng tình yêu của cha mẹ, trong bất đồng quan điểm của ông bà, nhưng hiển hiện trên từng trang văn đó vẫn là một con suối dịu dàng, nồng ấm. Được tờ nhật báo Le Parisien miêu tả “như một viên ngọc quý”, Dòng máu cao quý kể về những năm đầu cuộc đời của ngài Đại sứ Bỉ Patrick Nothomb, cha của nhà văn Amélie Nothomb. Và mình được biết tác giả đã không thể nói lời tạm biệt với người c...

[2023] 52/35 - CƠN CUỒNG SI

Hình ảnh
  Khi đọc cuốn sách này, lật bìa sau tôi có hơi ý ngần ngại mua. Một câu chuyện tình với người đàn ông có vợ, câu chuyện này tôi ngại vì tôi chưa thể biết làm thế nào để viết về nó một cách đủ khéo léo và sâu sắc. Nhưng cuối cùng thì tôi cũng đã mua, và đã đọc. Gấp cuốn sách này lại, tôi chỉ hiểu đơn giản nó là một câu chuyện kể của một người, và tôi không ấn tượng cũng không bình luận nó hay hay dở, dại hay khôn, đúng hay sai. Bởi khi đọc những câu văn của tác giả, tôi cảm thấy rằng câu chuyện không phải đưa ra để phán xét, cũng không phải đưa ra bài học đạo đức mà đơn giản ta nghe một người kể chuyện. Vẫn như mọi khi, cụm từ tôi có thể nghĩ ra về giọng văn của nữ văn sĩ đó là trần tục. Một câu chuyện tình cảm bình thường dưới con mắt của tôi, tôi thường chỉ chia sẻ khi tôi tin một ai đó hoặc tôi sẽ chỉ mấy kiểu câu đơn giản, vô thưởng vô phạt. Ấy vậy câu chuyện của tác giả, dường như không giấu giếm, lại được lồ lộ ra dưới những trang giấy. Một câu chuyện trần tục mang màu sắc dụ...