Bài đăng

[2024] 2/35 - QUÁI VẬT BĂNG

Hình ảnh
Kể từ khi lần đầu đọc quyển sách đầu tiên là Bà nội Gangster vào năm 2015 2016 gì đó là cứ như một thói quen, một niềm yêu thích đặc biệt – hễ có sách là thấy mình sẽ mua ngay một cuốn, chậm hoặc nhanh tùy thuộc vào ví tiền. Điều hấp dẫn của cuốn sách này nói riêng và sách của nhà văn nói chung với mình có khá khá điểm. Đầu tiên là cốt truyện, chả cuốn nào giống cốt truyện cuốn nào hết, đó là ấn tượng của mình. Một câu chuyện dựa trên những gì đời thường, nhưng thành những câu chuyện phi thường với trí tưởng tượng vô biên là điều không phải ai cũng làm được. Ai chả biết là đi bảo tàng, ai chả biết là thời tiền sử có con voi ma mút nhưng để những điều đó gần gũi, thành một chuyến phiêu lưu đê mê thì đó là chuyện khác. Cốt truyện có lẽ sẽ rất gần với những ai đam mê những bộ phim hoạt hình của Disney, Pixar… nhân vật là cô bé mồ côi lớn lên trong trại mồ côi – những đứa trẻ không ai cần với chủ trại là một bà già độc ác; sau đó rong ruổi trên con phố London, chính cô bé – một đứa trẻ c...

[2024] 1/35 - OLIVER TWIST

Hình ảnh
Đây là lần thứ hai mình đọc tác phẩm này, mình biết đến tác phẩm và tác giả là nhờ quyển truyện tranh của nhà xuất bản Kim Đồng. Dĩ nhiên quyển truyện tranh sẽ dễ hiểu, đủ cốt truyện và được trình bày theo lối diễn đạt sẽ gần gũi với đời sống hiện nay hơn, tuy nhiên mình cảm thấy điều đó là chưa đủ nên đã mua quyển sách về. Và dĩ nhiên cuốn sách làm mình – một cô nhóc mười bốn tuổi khi ấy choáng ngợp vì độ dày và lúc ấy cũng chưa thực sự đủ kiên nhẫn để đọc nó. Bàn về cốt truyện , mình nghĩ rằng trên wiki hay nhiều trang khác sẽ có một cái tóm tắt rất đầy đủ, bạn không cần đọc kĩ truyện cũng có thể vanh vách kể ra truyện này như thế nào. Cốt truyện theo mình thấy khá đơn giản, và thậm chí có những chi tiết cảm giác trùng hợp đến khó tin, điều này gặp rất nhiều trong các câu chuyện cổ tích. Khác biệt ở đây, cổ tích này được vun trồng trên mảnh đất hiện thực cằn cỗi, mảnh đất này dường như nếu đứng trên cầu ở sông Thames hay đứng từ cung điện hoàng gia hoặc kể cả đứng trên tháp đồng hồ B...

[2023] 59/35 - TIỂU THƯ CHARITY

Hình ảnh
Mình mất gần 1 tháng để đọc cuốn sách này, chính ra nó không quá dày, nói là 400 trang nhưng với tốc độ bình thường của mình không đến 1 tháng để xong. Người ta nói, không muốn thì tìm lí do, quả đúng vậy, bởi cho đến nửa cuốn sách rồi, mình đọc nó trong trạng thái chạy deadline thì đúng hơn nhưng mãi về sau này, và đến lúc gõ mấy dòng này, mình thấy bản thân mình tồi tệ khi đặt một tâm trạng không đúng khi cầm một cuốn sách như vậy, nhất là khi cuốn sách có tác động đến mình, thay đổi mình. Mình đã không còn thấy cô đơn lạc lõng khi mình vẫn lựa chọn chưa xây dựng hạnh phúc gia đình trong thời điểm hiện tại, khi mình đọc cuốn này. Nói gì thì nói kể cả có đang là thế kỷ 21, và vô số bài viết về Gen Z và mình cũng nằm trong Gen Z đó, thì một bài ca mình không thể không nghe đó chính là cuộc sống của một người con gái tầm 23 24 tuổi là như thế nào. Dù có là một đứa cá tính thì sống trong một thế giới xung quanh mình, mẹ mình và nhiều người khác đều nói với mình rằng thiên chức của m...

[2023] 58/35 - CÂY CAM NGỌT CỦA TÔI

Hình ảnh
Mình thực sự vẫn chưa hiểu mình sẽ bắt đầu viết về câu chuyện này ra sao, trước đây mình luôn thấy rằng mình không sợ cái chết nhưng có vẻ qua trang sách này, vẫn là sự ớn lạnh trong lòng mình. Và một phần câu chuyện này nó rất gần với tuổi  thơ của mình nên từng trang, và thậm chí cả lời mắng mỏ trút lên người cậu bé Zeze và cả lời nói mà Zeze nói ra khi bị đòn, mình thấy rùng mình. Khi đọc câu chuyện này, mình biết, mình biết rằng nó sẽ buồn nhưng thực sự mình vẫn không thể kiểm soát được sự bi thương của câu chuyện này, nó dường như là sự rung động cực điểm của một tâm hồn trẻ dại – cụm từ này mình lặp lại lần hai khi mình đã từng đọc “Những ngày thơ ấu” của nhà văn Nguyên Hồng. Cái nghèo, hiển hiện trong câu chuyện này, không nhắc đến cái đói, nhưng mình cảm nhận sự nghèo đói và bất lực đang liên tục bủa vậy gia đình của Zeze, nó hiển hiện qua sự bất lực với ánh nhìn như rạp chiếu bóng của người cha khi không thể có việc làm, khi người ta cố sống và mong muốn đem đến hạnh p...

[2023] 57/35 - MỘT LÍT NƯỚC MẮT

Hình ảnh
Khi 17 tuổi lần đầu đọc cuốn sách này, mình đọc khi rõ ràng mình biết sẽ đến bài kiểm tra lần cuối, cũng sắp bế giảng tốt nghiệp. Những ngày tháng học ở đó, mình cảm giác ngày khóc của mình rất nhiều, lúc ấy đọc cuốn sách này, mình khóc nhiều đến mức đến hôm bế giảng lòng mình rất nhẹ nhõm. Hình như khi ấy chính những gì Aya viết đã khiến mình tốt hơn. Khi mình 23 tuổi lần thứ 2 đọc cuốn sách này, mình vô định và khủng hoảng. Cả một năm mình làm việc nhất quyết mình kìm nén và cố gắng vượt qua nhưng giống như một quả bom vậy. Khi mình đọc, mình khóc như lần đầu mình đọc, và sau đó mình lại thấy ổn hơn. Và không phải hình như nữa, chính Aya những dòng nhật ký tuy đầy nước mắt nhưng lại giống dòng nước mát tưới vào tâm hồn bất ổn của mình vậy. Mình thực sự thấy ổn hơn Aya từng có cuộc đời bình thường như bao người khác, là người học sinh và Aya chỉ 15 tuổi. Mình biết chứ, độ tuổi 15 ấy có lẽ là khoảng thời gian rất vui đối với mình, và có lẽ nhiều người khác. “Cuộc sống của mình như m...

[2023] 56/35 - THẾ GIAN NÀY NẾU CHẲNG CÒN MÈO

Hình ảnh
  Đây là cuốn sách của một người bạn tặng cho mình, mình đã tự hứa sẽ đọc thật sớm nhưng mãi một tháng rồi mình mới đọc hết cuốn sách này. Và khoảnh khắc đọc xong cuốn sách này thì cũng là thời điểm cuộc hội thoại của mình và bạn đó là lời cảm ơn. Thực ra mình thấy vui vì đơn thuần mình biết bạn ấy đã tìm được cho mình một người phù hợp và chấp nhận con người của bạn ấy. Cuốn sách này khá đơn giản, có 7 chương tương đương 7 ngày trong tuần. 7 ngày trong tuần là những cuộc ngộ nhận rồi nhận ra rồi lại ngộ nhận của nhân vật chính. Ác quỷ , ác quỷ hiện ra với hình hài của chính người đưa thư nhưng mang một tính cách sắc thái khác. Ác quỷ có thể hiện thân cho sự ích kỉ, một góc tối trong trái tim của con người. Trong truyện này, ác quỷ tin vào việc con người – cụ thể anh bưu tá sẽ bất chấp tất cả, đánh đổi mọi thứ để sống, sẽ để sự ích kỉ lên ngôi. Thực ra điều này, mình hiểu cũng không sai, bởi sự ích kỉ của con người luôn hiển hiện bên trong, như một sự sẵn có, chẳng qua là chúng t...

[2023] 55/35 - OSCAR VÀ BÀ ÁO HỒNG

Hình ảnh
Năm 7 tuổi, mình bắt đầu mơ hồ tự hỏi cái chết là gì, khi nghe âm thanh buồn buồn của một đám tang, khi nghe ông ngoại nói rằng chờ mình cho đi chơi khắp nơi thì chắc đã về linh hải. Lúc ấy, cái chết với mình thật đáng sợ nhưng lại đầy bí ẩn. Năm 9 tuổi, mẹ mình khi mắng cũng sẽ nhắc đến cái chết, khi ấy mình cũng hay xem Phạm Công Cúc Hoa nhìn thấy cảnh địa ngục. Lúc ấy mình nghĩ rằng tuồng như cái chết không hẳn từ bệnh tật về thể xác mà có vẻ như cái chết cũng có thể đến khi trái tim nhiều tổn thương. Mình cũng chẳng ngờ rằng sau này chính mình luôn ám ảnh về cái chết nhiều như thế Những năm tiếp theo, mình luôn bắt đầu mơ những ác mộng, lúc ấy mình cảm giác số phận con người mỏng mảnh thật. Tầm 15 tuổi, mình bắt đầu đọc lần đầu cuốn sách Oscar và bà áo hồng, lúc ấy dường như mình vẫn còn tin vào những điều tốt đẹp, hay buồn vu vơ bởi đơn giản đó chính là tâm tư của con gái mười mấy khi ấy. Mình thực lòng khi ấy cũng không đọc thật kĩ cuốn sách này cho lắm, vì khi ấy mình luôn ngh...